【Không phải... chỉ có mình tôi thấy dáng vẻ khóc lóc vì tủi thân của nhóc nói lắp lúc nãy đặc biệt quyến rũ sao? Nữ chính nhất thời bị m/a xui q/uỷ khiến một chút, tôi hoàn toàn hiểu được.】

Phía bên kia màn hình im lặng vài giây.

Khương Sênh chậm rãi lại gần điện thoại, đôi môi mím lại, như thể đã hạ quyết tâm rất lớn, rồi nhanh chóng hôn “m/ua” một cái vào màn hình.

Tôi cong mắt, trong giọng nói mang theo ý cười: “Good boy~”

Khương Sênh lập tức cúi đầu xuống, toàn bộ phần da th!t lộ ra ngoài đều đỏ ửng.

Cánh tay trái buông thõng xuống dưới, cố tình hay vô ý giấu vào trong ống tay áo.

Tôi không truy hỏi chuyện cánh tay đó.

Chỉ cười nói thêm một câu: “Sáng mai, bánh bao nhỏ và sữa đậu nành không đường, đừng quên nhé.”

Khương Sênh khẽ gật đầu: “...Ừm.”

......

9

Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, chuông cửa reo.

Ngoài cửa đứng là Khương Ngộ.

Anh ta xách túi đồ ăn sáng, quần áo mặc trên người được phối hợp vô cùng tỉ mỉ, trông cái bộ dạng cười đến là rẻ tiền.

Nụ cười trên mặt tôi thu lại trong một giây, nhìn anh ta từ trên xuống dưới.

“Giao đồ ăn hả?”

“Tôi không có đặt đồ ăn.”

Nụ cười trên khóe miệng anh ta đông cứng lại, trong đáy mắt thoáng qua vẻ không thể tin nổi.

Đang định đóng cửa, Khương Ngộ vội đưa tay chặn khe cửa, giọng điệu khẩn thiết: “Tôi... tôi không phải người giao đồ ăn. Tôi là... anh trai của Khương Sênh. Nó bị ốm rồi, nên tôi đến mang bữa sáng thay nó.”

Bình luận:

【Nam chính sáng sớm đã ép hỏi địa chỉ của em trai, xách đồ ăn sáng tự mình tới tận cửa lấy lòng rồi kìa.】

【Nữ chính ngoài mặt thì chán gh/ét, trong lòng chắc vui sướng lắm nhỉ? Nữ phụ hẹn nam chính buổi sáng, nam chính vì cô ta mà cho nữ phụ leo cây luôn rồi.】

【Nữ chính cố ý đấy à! Bảo người ta là shipper, đã thấy shipper nào đẹp trai thế này bao giờ chưa???】

Tôi cúi đầu nhìn túi đồ trong tay anh ta.

Hương thơm của bánh bao nhỏ tỏa ra từ khe hở, nóng hổi.

Tôi vô cảm nói: “Tôi không thích ăn tiệm này.”

Khương Ngộ sững người một chút, sau đó lập tức đáp lời: “Vậy cô thích tiệm nào? Tôi đi m/ua lại.”

Khi xoay người định rời đi, anh ta bỗng khựng lại, ấp úng.

“Dung Khê, có một câu tôi không biết có nên nói với cô hay không.”

“Tuy Tiểu Sênh là em trai tôi, nhưng có vài chuyện tôi thực sự không đành lòng giấu cô, nó từ nhỏ đã không thành thật, nói dối là chuyện cơm bữa. Tối qua tôi còn phát hiện nó lén chụp ảnh cô lưu trong điện thoại, cũng không biết buổi tối nó nhìn vào tấm ảnh đó... đang làm gì nữa.”

Tôi nheo mắt: “Sao anh biết nó lén chụp ảnh tôi?”

Tôi và Khương Sênh chỉ mới gặp nhau hôm qua.

Nó chụp lúc nào?

Cách trang điểm của tôi hôm qua chắc cũng ổn mà nhỉ?

10

Khương Ngộ vẻ mặt khẳng định: “Tôi nhìn thấy, trong điện thoại nó lưu ảnh của cô.”

Tôi không nói gì.

Anh ta tưởng tôi đang tức gi/ận, an ủi: “Cô yên tâm, ảnh của cô tôi đã xóa rồi. Nó là em trai tôi, tôi có quyền quản giáo nó.”

Không phải...

Ai bảo anh xóa hả?

Tôi nhìn cái bộ mặt tự cho là đúng đó của anh ta, bỗng bật cười.

“Vậy thì anh đúng là hơi bao đồng rồi đấy.”

Nói xong, cửa đóng cái rầm.

Khương Ngộ bị nh/ốt ngoài cửa, ngẩn người mất mấy giây mới phản ứng lại, giơ tay định gõ cửa, rồi lại do dự một chút, cuối cùng tiếng bước chân xa dần.

Tôi dựa vào cánh cửa, lấy điện thoại ra, gọi cho Khương Sênh liên tiếp ba cuộc video.

Đến cuộc thứ ba, cậu ấy cuối cùng cũng bắt máy.

Màn hình sáng lên, cậu ấy rõ ràng vừa khóc xong, hốc mắt đỏ hoe.

Tôi nhìn chằm chằm cậu ấy, giọng điệu bình thản: “Em bảo anh trai em đến mang đồ ăn sáng cho chị?”

“Tối qua chẳng phải chị đã nói anh ta làm chị sợ rồi sao?”

Lông mi Khương Sênh r/un r/ẩy, vội vàng xin lỗi: “Xin... xin lỗi...”

“Em biết xin lỗi, vậy mà còn gọi anh ta đến?”

Tôi ngắt lời cậu, hừ một tiếng.

“Lần sau không được thế nữa. Còn đến nữa, chị sẽ nuôi một con chó chuyên để cắn anh ta.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, cậu ấy ngạc nhiên và bất ngờ ừ một tiếng.

Tôi chuyển hướng câu chuyện: “Đúng rồi, anh trai em nói em lén chụp một tấm ảnh của chị... còn nói em giữa đêm khuya nhìn ảnh làm chuyện x/ấu? Bảo bối, nói chị nghe xem, làm gì thế?”

Khương Sênh lập tức hoảng lo/ạn, đồng tử giãn ra, vốn đã nói lắp, giờ càng không nói thành lời.

“Em không...”

“Không lén chụp, hay là không làm chuyện x/ấu? Hay là... làm cả hai rồi?”

Tôi cố tình hỏi một cách chậm rãi.

Cậu ấy cụp mắt xuống, đôi môi mấp máy, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Đã... xóa... rồi...”

Bình luận:

【Tối qua nam chính nhìn rõ nữ chính trông thế nào xong, trực tiếp cư/ớp điện thoại em trai lật tung lên, lịch sử trò chuyện xem từ đầu đến cuối, xem xong mặt xanh như tàu lá. Sau đó xóa ảnh nữ chính mà em trai lén chụp, còn buông lời đe dọa, tài khoản này từ nay không được dùng nữa.】

【Anh ta là cái thá gì chứ? Bảo không được là không được à? Rõ ràng bạn gái hiện tại của anh ta là nữ phụ, bản thân còn chưa chia tay đấy thôi!】

【Em trai thật sự thảm... rõ ràng là bạn gái của mình, bị anh ruột cư/ớp điện thoại xóa ảnh, còn bị chụp cho cái mũ lén chụp tr/ộm. Cậu ấy tủi thân đến mức khóc mấy lần rồi.】

【Cười ch*t mất, nam chính đường đường chính chính thế kia, sao không tự quản bản thân mình trước đi? Một bên bận hôn hít thắm thiết với nữ phụ, một bên chạy đến chỉ trích em trai phẩm hạnh không đoan chính. Tiêu chuẩn kép chơi cao tay thật đấy.】

11

Tôi lạnh lùng nhếch môi.

Dựa vào cái gì mà anh ta bảo không được là không được?

Thoát khỏi giao diện cuộc gọi, tìm ra một tấm ảnh, nhấn gửi.

Trong ảnh, tôi mặc một chiếc váy dạ hội hở lưng màu đen, vạt váy x/ẻ đến giữa đùi, đường eo được chiết lại vô cùng chuẩn x/ác.

Khương Sênh lập tức hít thở dồn dập, trong một giây đỏ bừng mặt.

Sau đó màn hình điện thoại rung mạnh.

Cậu ấy cầm không vững, điện thoại rơi xuống.

Khi cầm lên lại, dưới chóp mũi dường như có thêm một vệt đỏ khả nghi.

Tôi nén cười.

“Hôm qua bộ đó nhạt quá, không xứng với mắt của bảo bối. Muốn ảnh cứ bảo chị, tấm này, có hợp ý em không?”

Lại bồi thêm một câu: “Chị thấy tấm này, khá hợp để làm chuyện x/ấu đấy.”

Khương Sênh: “Chị... không... trách em sao?”

Tôi: “Tại sao chị phải trách em?”

“Chúng ta là bạn trai bạn gái mà. Em lén chụp chị, chứng tỏ trong lòng em có chị. Còn chuyện làm chuyện x/ấu... chị càng hy vọng em tự mình làm với chị hơn.”

Khuôn mặt Khương Sênh đỏ như tôm luộc, trên đỉnh đầu có thứ gì đó r/un r/ẩy nhú ra.

Một chiếc sừng bạc nhỏ xíu, như thể không kh/ống ch/ế được bản thân, chui ra từ giữa những sợi tóc.

Cậu ấy gi/ật mình, vội vàng lấy tay che đỉnh đầu, hoảng hốt cúp video.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gió Đêm Thoảng

Chương 9.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, tôi bất ngờ biết được bạn trai mình đã có một vị hôn thê môn đăng hộ đối. Sau một đêm ân ái mặn nồng, tôi nói lời chia tay. Kẻ cao ngạo như Phó Hành Chi bảo tôi lập tức cút cho khuất mắt anh ta. Thế là tôi về quê, còn anh ở lại Tấn Thành kế thừa gia nghiệp. Về nhà chưa được bao lâu, chị gái tôi bất ngờ bị tai nạn giao thông rồi qua đời, tôi nhận nuôi đứa cháu gái ruột còn chưa đầy một tháng tuổi. Người ta thường bảo cháu gái giống dì. Bốn năm sau, Phó Hành Chi nhìn thấy con bé gọi tôi là mẹ. Anh ta hoàn toàn phát điên. "Con của tôi? Tống Vãn Vãn, em lấy tư cách gì để tước đoạt quyền được biết sự thật của một người làm cha chứ?" Tôi: !!!
0
3 Trảm Hương Chương 9
10 TỐNG TUYỀN CƠ Chương 11 - Hoàn
12 Dây Leo Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mưa Mới

Chương 10
Thiếp bị kẻ gian hãm hại, cùng hôn phu của khuê mật là Nhị hoàng tử mà xảy ra chuyện hoang đường. Chuyện xấu khó che giấu, hoàng gia ép buộc ban hôn. Từ đó, khuê mật cùng thiếp trở thành kẻ thù, nàng ta cả đời không gả. Chàng cũng đinh ninh rằng thiếp cố tình bày mưu, hận thiếp thấu xương. Ban ngày, chàng lạnh lùng vô tình, lấy đức ngôn dung công của hoàng tử phi mà nghiêm khắc răn dạy. Đêm xuống, chàng lại cố chấp cuồng bạo, ép thiếp trút bỏ vẻ đoan trang, bắt chước trăm kiểu quyến rũ trong tranh xuân cung. Chàng siết chặt eo thiếp, hơi thở đầy sát khí quấn lấy cánh môi: "Cùng phu quân của khuê mật ân ái mặn nồng, tư vị này có vừa ý nàng không?" Nỗi oan ức không nơi chứng thực, hôn sự hoàng gia lại không thể hòa ly. Uất ức không nguôi, thiếp cuối cùng vì tuổi trẻ mà lâm bệnh qua đời. Mở mắt lần nữa, lại trở về lúc chuyện hoang đường vừa hạ màn. Bên cạnh, chàng đang say giấc nồng. Thiếp rút chiếc trâm bạc trên tóc, nhắm thẳng tâm can chàng mà đâm xuống.
Cổ trang
Ngôn Tình
0