“Anh trai con không phải chỉ uống vài ngụm thôi sao, sao vẫn chưa xuất viện?”
“Con gái, màu tóc mới của bố và mẹ có đẹp không? Tiểu Từ tối qua nhuộm cho chúng ta đấy, màu cặp đôi đấy nhé?”
“Tay nghề của thằng bé giỏi thật, bố muốn màu vàng nào nó cũng pha ra được, đúng là tri kỷ của bố!”
Tôi bàng hoàng: “Giang Từ định biến cả nhà chúng ta thành hội tóc vàng hoe hết sao...”
Không nhịn được, tôi hỏi Giang Mạt: “Nhà họ Giang không cân nhắc việc để anh ấy làm nghề làm tóc vĩnh viễn à?”
“Thực ra... anh trai không hề thích làm tóc đâu.”
“Chuyện này phải kể từ cái ngày anh ấy khóc lóc bước ra khỏi tiệm c/ắt tóc đó.”
Tôi mới biết, một năm trước tiệm c/ắt tóc mà Giang Từ hay đến đã đóng cửa.
Chẳng còn cách nào khác, cậu ấy đành đổi sang tiệm mới.
Kết quả bị c/ắt thành đầu nấm, màu vàng kim mong muốn cũng bị nhuộm thành vàng huỳnh quang.
Một nam thần phong cách lạnh lùng, cao ngạo bỗng chốc trở thành cái đầu nấm phát sáng.
Giang Từ lại không giỏi tranh luận cãi vã.
Bị gã thợ tóc vô lý làm cho tức nghẹn họng.
Đúng lúc đó, có một thanh niên tóc vàng khác cũng bị c/ắt hỏng tóc, đang làm ầm ĩ đòi hoàn tiền, m/ắng cho gã thợ tóc cứng họng không nói được lời nào.
Từ đó, Giang Từ cho rằng tóc vàng là biểu tượng của lòng dũng cảm.
Cậu ấy tự học c/ắt và nhuộm tóc, không bao giờ đến tiệm nữa.
Cũng coi như đó là một nút thắt trong lòng cậu ấy.
Tôi có tâm trạng vô cùng phức tạp.
Không ngờ “Tony Giang Từ” lại là bị ép mà thành.
“Để anh ấy quay lại tiệm đó trút gi/ận, biết đâu anh ấy sẽ không còn ám ảnh với việc nhuộm vàng cho người khác nữa.”
Giang Mạt khó xử: “Chuyện qua lâu rồi, cũng chẳng có lý do gì để đi đòi công bằng cả.”
“Chúng ta có thể đi c/ắt tóc, nhuộm tóc, rồi để anh ấy ra mặt đòi quyền lợi.”
Cô bé lập tức ôm đầu: “Em không muốn thành đầu nấm đâu!”
Tôi cũng không muốn.
Thế là, tôi nhìn về phía Đường Yến vừa tỉnh lại.
07
Hôm nay thứ Bảy không cần đến trường.
Đường Yến tỉnh lại cũng có thể xuất viện.
Tôi và Giang Mạt cố tình nói chuyện với nhau: “Nghe nói có tiệm c/ắt tóc tay nghề giỏi lắm, đến cả người x/ấu xí cũng có thể biến thành nam thần.”
“Bạn tớ thầm mến bạn cùng bàn, đến đó c/ắt tóc, đổi màu mới, thế mà thu hoạch được tình yêu luôn, ai cũng bảo thợ ở đó là thần Cupid đấy.”
Tai Đường Yến khẽ động đậy.
Cậu ấy thích một cô gái từ hồi cấp ba.
Đủ mọi cách xin tiền tiêu vặt của bố mẹ để tặng quà cho cô ấy.
Kỳ nghỉ hè còn ban ngày đi giao đồ ăn, ban đêm làm thêm ở quán nướng, ki/ếm tiền m/ua đồ hiệu cho người ta.
Nhưng cô gái kia mãi không bày tỏ thái độ.
Vì thế, Đường Yến ngày nào cũng đi xem bói cầu tình duyên, thậm chí còn m/ua bùa chú về lén uống.
Ngộ đ/ộc vào viện, vẫn là tôi gọi cấp c/ứu giúp.
Đường Yến sờ mái tóc vàng hoe, giả vờ như vô tình hỏi: “Nơi đó ở đâu?”
“Tóc anh dài quá rồi, phải c/ắt thôi, cũng phải nhuộm lại màu đen, không thì crush của anh lại hiểu lầm.”
Cắn câu rồi.
Tôi vẻ mặt quan tâm: “Để em và Mạt Mạt đi cùng anh, anh mới xuất viện, một mình em không yên tâm.”
Nói xong, tôi bảo Giang Mạt đi gọi Giang Từ.
Biết tin phải đến tiệm c/ắt tóc kia, Giang Từ sầm mặt, uyển chuyển nói với Đường Yến: “Cậu suy nghĩ kỹ đi, đến đó, phải chuẩn bị tâm lý thật kỹ đấy.”
Đường Yến chẳng hề gì: “C/ắt tóc thôi mà, chẳng lẽ lấy được mạng tôi chắc.”
Bốn cái đầu vàng hoe chúng tôi hùng hổ kéo nhau đi.
Tìm đúng gã thợ tóc đã c/ắt hỏng tóc của Giang Từ.
Đối phương đã quên mất Giang Từ.
Sau khi Đường Yến từ chối một tràng chào mời làm thẻ, gã mới miễn cưỡng cầm kéo lên.
Chưa đầy mười phút, Đường Yến đã nổi đóa: “Tôi bảo ông c/ắt bớt một chút, sao ông c/ắt nhiều thế này?”
Thợ tóc thiếu kiên nhẫn: “Cậu nói lúc nào?”
“Phía sau còn khách xếp hàng đấy, đừng làm mất thời gian.”
“Tin tôi đi, độ dài này là đẹp nhất đấy.”
Đường Yến đứng phắt dậy: “Tôi bảo ông sửa kiểu, ông c/ắt cho tôi cái đầu nấm, ông bị đi/ên à?”
“Dù ông là thần Cupid, tôi cũng không chấp nhận kiểu tóc này!”
Thợ tóc cắn ch*t không thừa nhận việc chỉ c/ắt một chút, còn đổ lỗi ngược lại cho cậu ấy.
“Cậu không nói rõ từ trước thì trách tôi làm gì.”
Đường Yến tức đến run cả người.
Khả năng ăn nói của cậu ấy vốn chẳng được tốt.
Tôi và Giang Mạt lập tức bắt đầu xúi giục Giang Từ: “Rõ ràng anh Đường Yến đã bảo chỉ c/ắt một chút, sao thợ c/ắt tóc này lại không chịu thừa nhận chứ, nếu có ai giúp anh ấy thì tốt quá.”
“Em không dám, em sợ thợ c/ắt tóc m/ắng em lắm.”
“Nếu em mà bị c/ắt thành đầu nấm, lại không có ai giúp, chắc em tủi thân ch*t mất.”
Được khơi gợi lại chuyện cũ, Giang Từ nắm ch/ặt nắm đ/ấm.
Cậu ấy lao lên chắn trước mặt Đường Yến: “Tôi làm chứng, cậu ấy đã nói chỉ c/ắt một chút, là ông không nghe hiểu tiếng người đấy chứ.”
“Tiệm có camera giám sát, ông còn cãi cố, chúng tôi sẽ báo cảnh sát, đi khiếu nại ông, đá/nh giá một sao trên mọi nền tảng...”
Giang Từ tuôn một tràng, m/ắng cho gã thợ tóc không còn đường phản bác.
Chắc là đã tập dượt trong lòng nhiều lần lắm rồi.
Gã thợ tóc cuối cùng cũng không dám bướng nữa: “Vậy các người muốn thế nào?”
Đường Yến: “Xin lỗi! Hoàn tiền!”
Giang Từ: “Ông tự c/ắt đầu nấm đi!”
Thợ tóc không chấp nhận yêu cầu cuối.
Nhưng chuyện này làm kinh động đến quản lý cửa hàng.
Để không ảnh hưởng đến khách hàng khác, họ thỏa hiệp để Giang Từ c/ắt cho gã một cái đầu nấm.
Khoảnh khắc nhìn vào gương, gã thợ tóc không chịu nổi nữa: “Cái quái gì thế này!!!”
Giang Từ cười lạnh: “Ông cũng biết là x/ấu à.”
“Các em, chúng ta đi thôi!”
Giang Mạt hơi phiền lòng: “Nhưng tóc của anh Đường Yến phải làm sao bây giờ, không thể để anh ấy đội cái đầu nấm này mấy tháng được.”
Tôi nghĩ ngợi: “Đến tiệm c/ắt tóc anh trai tớ hay đến sửa thử xem.”
Đường Yến vốn đang sắp khóc, lập tức lấy lại tinh thần: “Từ nhỏ anh toàn c/ắt ở đó, tay nghề giỏi lại không c/ắt bậy, anh ấy nhất định c/ứu được anh!”
Tuy nhiên, tóc của Đường Yến bị c/ắt quá ngắn.
Chỉ có thể cạo trọc để nuôi lại từ đầu.
Ngược lại, Giang Từ lại c/ắt được kiểu tóc mình mong muốn.
Cậu ấy mỉm cười bước ra khỏi tiệm: “Tiệm này tốt thật, sau này có thể thường xuyên đến.”
Thế giới mà chỉ có một mình Đường Yến bị tổn thương đã hình thành.
Cậu ấy lại bắt đầu gào khóc: “Anh như tội phạm cải tạo vừa được thả ra ấy, ngày kia đến trường anh phải đối mặt với Thanh Thanh thế nào đây.”
“Nhỡ cô ấy không thèm để ý đến anh nữa, cuộc đời anh còn ý nghĩa gì... hu hu hu Thanh Thanh, Lâm Thanh của anh.”
Giang Mạt khựng lại: “Anh Đường Yến, người anh nói là Lâm Thanh khoa Phát thanh sao?”
Đường Yến nín khóc: “Em quen crush của anh à?”
“Cô ấy là thanh mai trúc mã của đàn anh Tần Dữ, crush của em đấy.”}