Hồng Trang Sát

Chương 1

18/08/2026 20:51

Muội muội song sinh là ngôi sao mang phúc mệnh, còn ta lại là sao sát tinh khắc lục thân.

Cữu phụ võ công cao cường tặng ta một chiếc trâm ngọc, trên đường trở về liền ngã g/ãy chân.

M/a m/a thân thể khỏe mạnh làm cho ta một bộ y phục mới, đêm đó liền phát cơn đ/au thắt ngựk mà ch*t.

Đặc biệt là năm tám tuổi khi ta phát sốt, mẫu thân chỉ quan tâm hỏi han ta một câu, đêm đó liền đổ b/ệnh nằm liệt giường.

Phụ thân bất đắc dĩ nh/ốt ta vào hậu viện, không cho phép ta tiếp xúc với người ngoài, ai nấy đều tránh né ta như thể ta là ôn thần vậy.

Ta còn nhỏ, sợ hãi, trong hậu viện ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, chỉ có muội muội không chê bai ta, ngày ngày đứng bên ngoài cửa viện trò chuyện cùng ta.

Ta vốn nghĩ cả đời này sẽ cô đ/ộc sống mòn trong hậu viện, cho đến ngày thứ hai sau khi ta cập kê, phụ thân mở cửa viện.

"Muội muội con bị người ta chuốc say, làm nh/ục thân thể, hôm qua nghĩ quẩn mà tr/eo c/ổ rồi."

"Kẻ làm nh/ục nó, hôm nay còn đến tận cửa cầu hôn, nói muội muội con trên giường quyến rũ đàn ông như kỹ nữ chốn lầu xanh, nên muốn cưới về nhà..."

"Ca ca con bị kẻ đó đá/nh g/ãy tay, mẹ con gi/ận đến mức trúng gió, giờ đây hôn mê bất tỉnh."

"Vi phụ đời này có lỗi với con, vi phụ chỉ cầu con một chuyện, con hãy dùng mệnh cách sát tinh khắc lục thân của mình giả làm muội muội, gả cho kẻ này, khiến cả nhà chúng nó ch*t không có chỗ ch/ôn!"

01

Khi cửa viện mở ra, chiếc khóa gỉ sét đ/ập xuống đất, bụi bay m/ù mịt.

Ta nheo mắt bước ra ngoài, đã tám năm rồi, ánh mặt trời vẫn chói mắt đến thế.

Phụ thân gù lưng đứng trước cửa, mặt mũi hốc hác, tóc bạc quá nửa, rõ ràng mới ngoài bốn mươi mà trông chẳng khác nào lão già gần đất xa trời.

Ta đưa mắt nhìn quanh, tìm một vòng.

Muội muội không có ở đây sao?

Lòng ta chùng xuống, sao muội muội có thể không tới?

Nàng rõ ràng mong chờ ta được thả ra đến vậy, nàng từng nói sẽ là người đầu tiên ta nhìn thấy khi bước chân ra khỏi cửa viện, sao nàng có thể nuốt lời?

"Muội muội con... ch*t rồi..."

Giọng phụ thân như bị nặn ra từ tận cùng cổ họng, mỗi chữ đều r/un r/ẩy.

Không thể nào!

Ta nhìn chằm chằm vào phụ thân.

Phụ thân không nói gì, gù lưng bước về phía trước, ta đi theo sau, ở sân bên ta đã thấy muội muội.

Nàng nằm lặng lẽ trong qu/an t/ài, trên cổ có một vết hằn xanh tím, đầu lưỡi hơi thè ra.

Quả nhiên là tr/eo c/ổ.

"Bị người ta chuốc say làm nh/ục, nghĩ không thông."

Phụ thân trầm giọng nói, trong giọng nói chứa đầy h/ận ý.

Ta lắc đầu, không tin, muội muội là cô nương hoạt bát nhất mà ta từng gặp, cũng là người mong chờ ta được ra khỏi viện nhất, nàng không thể nào t/ự s*t khi chưa đợi được ta ra ngoài.

Bị nh/ốt trong viện tám năm, chỉ có nàng ngày nào cũng tới thăm ta.

Cũng chỉ có nàng ngày ngày đứng bên ngoài cửa viện bầu bạn cùng ta.

"Tỷ tỷ, hôm nay hoa quế trong viện nở rồi, muội hái một cành cho tỷ, tỷ ngửi thử xem."

"Tỷ tỷ, hôm nay tiên sinh khen muội viết chữ đẹp, muội nói rằng tỷ tỷ của muội viết còn đẹp hơn, ông ấy không tin."

"Tỷ tỷ, muội tích góp được nhiều tiền tiêu vặt lắm, đợi tỷ ra được ngoài, muội dẫn tỷ đi ăn món sữa tô ở Hạnh Hoa Lâu."

"Tỷ tỷ, đợi đến khi cập kê, muội sẽ c/ầu x/in phụ thân thả tỷ ra..."

...

Dường như nhận ra sự nghi ngờ của ta, phụ thân r/un r/ẩy đôi tay, vén tấm vải trắng trên người muội muội lên.

Chỉ một cái nhìn, mắt ta đã đỏ hoe, cả người như muốn vỡ vụn.

Những vết cắn chi chít, từ vai lan xuống tận eo, như thể bị người ta cắn x/é như con mồi.

đ/au lòng nhất là nơi ngựk, có kẻ dùng d/ao găm, từng nhát từng nhát, khắc lên tim nàng chữ "nô" đầy nh/ục nh/ã.

Miệng vết thương lở loét, da th!t gh/ê r/ợn, là khắc khi nàng còn sống.

Ta đ/au đớn nhắm mắt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, dường như nghe thấy muội muội đang khóc lóc c/ầu x/in, khóc lóc van xin họ tha mạng.

"Là ai?"

"Rốt cuộc là ai đã làm chuyện này?"

02

Phụ thân không nói, ông quỳ rạp xuống trước mặt ta.

"Kẻ làm nh/ục muội muội con là Tĩnh Nam Vương thế tử Cố Diễn Chi, mẹ con gi/ận đến trúng gió, hôn mê bất tỉnh, ca ca con hôm qua tới Tĩnh Nam Vương phủ đòi công đạo, bị đá/nh g/ãy chân khiêng về, giờ vẫn sốt cao không dứt."

"Sáng nay ta vào triều đàn hặc Tĩnh Nam Vương dung túng con cái h/ành h/ung, làm nh/ục muội muội con, nhưng Hoàng thượng lấy lý do Tĩnh Nam Vương có công lao hiển hách, hy vọng chúng ta oan gia nên giải không nên kết, thậm chí còn ban hôn cho muội muội con và Tĩnh Nam Vương thế tử Cố Diễn Chi."

"Khi ta trở về, muội muội con đã hay tin, t/ự s*t rồi."

"Vi phụ vô năng, không thể đòi lại công đạo cho vợ con, vi phụ c/ầu x/in con, con hãy giả làm muội muội gả qua đó, dùng mệnh cách sát tinh khắc lục thân của con, khiến cả nhà Tĩnh Nam Vương ch*t không có chỗ ch/ôn."

"Vi phụ đời này có lỗi với con, kiếp sau vi phụ xin làm trâu làm ngựa báo đáp con..."

Nói xong ông dập đầu liên hồi trước mặt ta.

Ta đi đến bên qu/an t/ài, đưa tay ra.

Đầu ngón tay chạm vào mặt muội muội, lạnh ngắt.

Người duy nhất trên đời này ngày ngày đến tìm ta, người duy nhất gọi ta là "tỷ tỷ".

Nàng không còn nữa.

"D/ao Nhi, muội hãy yên lòng mà đi, tỷ tỷ nhất định sẽ b/áo th/ù cho muội, sẽ khiến cả nhà s/úc si/nh đó sống không bằng ch*t."

Lúc này một gã tiểu tư hớt hải chạy vào: "Lão gia, không xong rồi, Tĩnh Nam Vương thế tử tới hạ sính lễ!"

03

Khi ta và phụ thân tới phòng khách, Cố Diễn Chi dẫn theo một mụ già vừa vặn bước vào cửa.

Cố Diễn Chi phe phẩy chiếc quạt xếp, trên mặt quạt vẽ những bức xuân cung đồ không thể nhìn nổi.

Hắn cười nhìn ta và phụ thân, lời nói ra như rắn đ/ộc phun nọc: "Thẩm đại nhân, bản thế tử tới rước vị nương tử nhiệt tình vô cùng trên giường của ta đây!"

Đôi mắt háo sắc đảo qua đảo lại trên người ta, cuối cùng dừng lại ở vị trí ngựk ta, rồi lộ ra nụ cười đắc ý.

Ta biết hắn đang nhìn cái gì, hắn đang nhìn chữ "nô" đó.

Phụ thân gi/ận đến run người, chỉ vào Cố Diễn Chi, hồi lâu không thốt nên lời.

Mụ già phía sau Cố Diễn Chi bước lên một bước, kh/inh bỉ nhìn quanh một lượt.

"Thẩm đại nhân, hôm nay lão nô đại diện cho Vương gia và Vương phi, tới thương lượng chuyện hôn sự với ông, cũng là muốn làm rõ chi phí hôn lễ một lần cho xong."

Mụ ta lấy từ trong tay áo ra một danh sách sính lễ dài dằng dặc, đặt trước mặt ta.

"Thế tử gia nhà ta nay danh tiếng vang khắp thành, lại là con trai đ/ộc nhất của Vương gia, giá trị không phải hạng quan lại tầm thường nào cũng so sánh được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Anh Từng Nghe Tên Em

Chương 14
Thời cấp ba, tôi đã thầm thương trộm nhớ thiên tài lớp bên cạnh, Thời Ngộ, suốt ba năm. Nhưng trong suốt ba năm đó, đến cả tên tôi anh ấy cũng không biết. Sau này tôi viết câu chuyện yêu thầm này thành tiểu thuyết, rồi bán được bản quyền và chuyển thể thành phim điện ảnh. Thật trùng hợp, tân tấn ảnh đế Thời Ngộ lại là nam chính của bộ phim này. Ngày khai máy, tôi may mắn được gặp gỡ dàn diễn viên chính với tư cách là tác giả nguyên tác, tôi lấy hết can đảm ôm sổ ký tên đến xin chữ ký của anh. Ngày hôm đó nắng gắt, Thời Ngộ hai mươi bốn tuổi mặc đồng phục cấp ba màu trắng, mặt mày sáng ngời, lười biếng dựa vào bậu cửa sổ. Anh khẽ giật lấy cuốn sổ ký tên của tôi, ánh mắt lại dừng lại rất lâu ở ô tên tôi trên bìa. Rất lâu sau, đột nhiên anh ngẩng đầu lên, nhếch môi cười với tôi. "Lâm Ức lớp 10A3.” "Tôi biết em."
53.22 K
2 Nghi ngờ Chương 7
4 Di vật Chương 18.
8 Omega xung hỷ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồng Trang Sát

Chương 8
Muội muội song sinh vốn là ngôi sao phúc tinh chiếu mệnh, còn ta lại là sát tinh khắc hại lục thân. Cậu ruột võ nghệ cao cường tặng ta một chiếc trâm ngọc, trên đường về liền ngã gãy chân. Mụ vú thân thể khỏe mạnh may cho ta một bộ y phục mới, đêm đó liền phát cơn đau thắt tim mà chết. Đặc biệt là năm tám tuổi, ta phát sốt, mẫu thân chỉ quan tâm thêm một câu, đêm đó liền bệnh nặng nằm liệt giường. Phụ thân bất đắc dĩ nhốt ta vào hậu viện, không cho phép ta tiếp xúc với người ngoài, ai nấy đều tránh né ta như thể ta là ôn thần. Ta tuổi nhỏ sợ hãi, ở hậu viện ngày ngày lệ rơi đầy mặt, chỉ có muội muội không chê bỏ ta, ngày ngày đứng cách cánh cổng viện bầu bạn trò chuyện cùng ta. Ta vốn tưởng đời này phải cô độc già đi trong hậu viện, cho đến ngày thứ hai sau khi ta cập kê, phụ thân mở cửa viện ra. "Muội muội con bị người ta chuốc say làm nhục thân mình, hôm qua nghĩ quẩn mà treo cổ rồi." "Kẻ làm nhục nó, hôm nay còn đến tận cửa cầu hôn, nói muội muội con trên giường quyến rũ đàn ông như kỹ nữ chốn lầu xanh, nên muốn cưới về nhà..." "Ca ca con bị kẻ đó đánh gãy tay, nương con tức giận đến trúng gió, nay hôn mê bất tỉnh." "Vi phụ đời này có lỗi với con, vi phụ chỉ cầu con một việc, con hãy dùng danh nghĩa sát tinh khắc hại lục thân này mà mạo nhận muội muội, gả cho kẻ đó, khiến cho cả nhà chúng nó chết không có chỗ chôn thân!"
Cổ trang
Nữ Cường
0
Thịt Tiên Chương 15