Hoàng hậu mệnh tốt

Chương 8

21/08/2026 08:05

Hồi lâu sau, khóe miệng ngài nhếch lên không chút cảm xúc, giọng nói khàn đặc vang lên: "Ta đã lâu rồi không tự tay gi*t người."

"Ngươi nên cảm thấy vinh hạnh."

"Sau khi xuống dưới đó, nhớ sám hối với Địa Tạng Bồ T/át."

"C/ầu x/in cho thê tử ta được sống lâu trăm tuổi."

Tiếng vó ngựa nện trên mặt đ/á lát đường, Sở Kiền lăn từ trong xe ngựa ra, vừa chạy trốn vừa quát lệnh mấy tên thị vệ đi theo mình bảo vệ hắn.

Thế nhưng những tên thị vệ đó sao có thể so sánh với sát thần trên chiến trường.

M/áu nóng b/ắn tung tóe, dừng lại trong không trung một khoảnh khắc rồi rơi xuống đất.

Cùng lúc đó, trong tòa cung thành xa hoa kia.

Ta ngồi trên ngai vàng, giữa ta và các triều thần chỉ cách một tấm rèm.

Đây là trải nghiệm mà kiếp trước ta chưa bao giờ có được.

Bởi vì dù kiếp trước ta là Thái hậu, cũng không thể thực sự ngồi trên ngai vàng của hoàng đế.

Thế nhưng giờ đây, ta nhìn ra ngoài tấm rèm, nhìn những triều thần đang quỳ lạy, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý.

Những ý nghĩ mơ hồ trong kiếp này ngày càng trở nên tỉnh táo.

Ta muốn phát triển thế lực của riêng mình, ta muốn thực sự tận hưởng giang sơn mà Sở Tuân chia sẻ cùng ta.

Đợi sau này Cẩn Nhi chào đời, ta sẽ trả lại giang sơn nguyên vẹn cho con.

Chúng ta sẽ không bao giờ phải chịu sự kìm kẹp của bất kỳ ai nữa.

Còn về những triều thần kiếp này liệu có còn kẻ nào như Sở Kiền, Từ Tật, Trương Việt Di hay không... ta không quan tâm.

Bởi vì vị thần tử trung thành nhất với ta, chính là Sở Tuân.

Sở Tuân còn sống, ngài sẽ dọn sạch mọi chướng ngại vật trên đường cho ta.

Ta muốn gì, ngài sẽ dâng hiến cho ta thứ đó.

11

Trời dần về tối.

Ta ngồi trên giường nhìn những sợi mưa bay bay ngoài cửa sổ.

Thúy Nồng hạ màn sa trong điện xuống rồi chậm rãi lui ra ngoài.

Tiếng nước trong phòng tắm róc rá/ch, hơi nóng như bò lan trên mặt đất.

Không lâu sau, Sở Tuân cởi trần bước ra, mái tóc đen dài xõa sau lưng, nốt ruồi nhỏ trên sống mũi cao thẳng bị ánh đèn chiếu vào, như đang phát sáng.

Thân hình vạm vỡ hiện ra rõ rệt, vai rộng eo thon, lồng ngựk vẫn còn đọng những giọt nước tươi mới, cùng với vẻ hoang dã ập tới trước mặt.

Giống như hồi ta nhặt được ngài năm đó, đầy nguy hiểm và sức hút.

Khác biệt ở chỗ, ngày ấy ta chỉ dám nhặt ngài về nhà.

Còn bây giờ, ta đã có thể như một con mèo, nhẹ nhàng nhảy vào lòng ngài.

Chiếc trâm vàng cài tóc phản chiếu ánh nến, quét qua mí mắt Sở Tuân rồi nhanh chóng biến mất.

"Phu quân!"

Sở Tuân giang tay ôm ch/ặt lấy ta, cánh tay rắn chắc ngang qua eo ta, trên gương mặt lạnh lùng không chút tình cảm ấy cũng hiện lên ý cười rõ rệt.

"Khanh Khanh của ta, là phượng hoàng cao quý nhất trên cây ngô đồng."

Ngài áp sát mặt vào ta, thấp giọng thở dài: "Sẽ không còn bất kỳ ai có thể ứ/c hi*p nàng nữa."

-- Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
6 U U Lục Minh Chương 30.
9 Ba quy tắc Chương 11
10 Hồng Trang Sát Chương 8
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoàng hậu mệnh tốt

Chương 8
Ta là bậc hoàng hậu có mệnh tốt nhất trong thiên hạ. Chỉ vì một phen sai lầm mà cứu được mạng của Tín Vương, Tín Vương lấy ơn báo đáp, sau khi đăng cơ liền gạt bỏ mọi lời dị nghị mà sắc phong ta làm hoàng hậu. Từ đó về sau, lục cung để trống, ta độc chiếm ân sủng của bậc quân vương. Thế nhưng, chẳng ai ngờ được, hoàng đế lại vì bệnh cũ mà băng hà. Ta ôm thái tử còn thơ dại lâm triều nhiếp chính, cuối cùng lại bị tông thân vây hãm, ban rượu độc mà chết tại Vĩnh Lạc cung. Người đời đánh giá ta: "Tàn nhẫn thì thừa, trí tuệ thì thiếu." Suy cho cùng, ta cũng chỉ là nữ nhi nhà thương buôn thấp kém. Nào ngờ một sớm mở mắt, ta thế mà lại trở về năm vừa được sắc phong làm hoàng hậu. Hoàng đế đang nhắm mắt ngủ bên cạnh ta, ta nhẫn nhịn hồi lâu, cuối cùng chẳng thể kìm lòng, liền cắn mạnh vào lồng ngực săn chắc của người, lệ rơi lã chã mà than rằng: "Ta và con trai của người đều sắp chết rồi! Người còn ngủ được sao!" Hoàng đế: "... Hả?"
Cổ trang
Trọng Sinh
Ngôn Tình
3
Phúc Bảo Chương 9
Chiêu Hanh Chương 10