Tôi: "..."
Tôi hạ mắt xuống, nhưng không hề cảm thấy không đành lòng.
【Wuhu, tốt quá rồi, nữ phụ không ch*t!】
【Không đúng, phải nói là trong tuyến truyện của phản diện, cô ấy chính là nữ chính.】
【Tôi quay lại xem thử, thực ra ở đây Khương Nguyên Niệm đã ch*t thật rồi, nhưng trong ngoại truyện, tác giả đã viết thêm tuyến IF, nên cô ấy đã sống, mẹ cô ấy đã đến c/ứu cô ấy.】
【Hu hu hu hu, quả nhiên tình mẹ con là thứ đáng trân trọng nhất!】
Tôi nhìn thấy những dòng bình luận, ngước mắt nhìn người phụ nữ mệt mỏi tiều tụy trước mặt, lòng rung động: "Mẹ ơi..."
Mẹ tôi gắt gỏng: "Gì thế? Đang dưỡng thương đấy, đừng có nhào vào đây, cẩn thận vết thương!"
Tôi cười: "Vâng."
Nhưng ngay giây tiếp theo, bà đứng dậy, nhẹ nhàng ôm lấy tôi, giọng nghẹn ngào, rõ ràng vẫn còn chút sợ hãi: "Cái đứa trẻ ch*t ti/ệt này, phui, đứa trẻ sống, thật sự làm mẹ sợ ch*t khiếp."
"... Đừng sợ, con vẫn ổn mà."
"Ừ, phải luôn luôn ổn đấy nhé."
23
Tôi nằm viện hơn một tháng.
Khi xuất viện, Lan Sơ cũng đến.
Cậu đi cùng bố dượng tôi, mặc bộ đồ lấp lánh, cười hì hì gọi tôi: "Chị gái."
Tôi: "Cái bóng đèn nào ở đâu ra thế này?"
Lan Sơ: "? Bóng đèn gì cơ?"
Mẹ tôi không nhịn được vỗ nhẹ tôi một cái: "Đừng nói bậy."
Bà quay sang nói với Lan Sơ: "Chị con là đang khen con mặc đồ nổi bật đấy."
Lan Sơ "a" một tiếng, cuối cùng cũng nhận ra tôi đang châm chọc cậu, nhưng cậu không hề tức gi/ận, ngược lại còn ngẩng cái gương mặt tinh xảo ấy lên hỏi tôi: "Như thế này không đẹp sao?"
Tôi bó tay với cậu: "Đẹp."
Lúc này cậu mới hài lòng: "Tôi biết ngay mà, con người các người là hay nói ngược lòng nhất."
Đợi đến cổng b/ệnh viện.
Hai bóng dáng lớn nhỏ đang chờ sẵn ở đó.
Suốt một tháng nay, Hề Tẫn thường xuyên đến thăm tôi, nhưng vì trong b/ệnh viện không có bể cá lớn như vậy, hắn đành phải một mình quay về phòng không gối chiếc.
Hề Ngôn nhảy cẫng lên nhào vào lòng tôi: "Mẹ ơi!"
Tôi bế nhóc lên, hôn "chụt" một cái vào má nhóc: "Cục cưng ngoan!"
Bên cạnh, mẹ tôi cũng không nhịn được mà nựng má nhóc: "Cháu trai nhỏ đáng yêu quá."
Trước bàn dân thiên hạ, nhóc con có chút thẹn thùng, vùi đầu vào cổ tôi, nhất quyết không chịu ngẩng lên nữa.
Tôi bật cười, ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của người đàn ông.
Trên tay hắn còn ôm một bó hoa violet mà tôi thích nhất.
"Mẹ, vậy bọn con về trước đây ạ."
Mẹ tôi nhìn Hề Tẫn, rồi lại nhìn tôi, thở dài bất lực: "Được."
Tôi mỉm cười, từng bước tiến về phía Hề Tẫn.
Hắn đón Hề Ngôn từ tay tôi, một tay bế nhóc, tay kia đưa bó hoa vào lòng tôi, đợi tôi nhận lấy rồi tự nhiên nắm lấy tay tôi, khẽ nói: "Chúng ta về nhà thôi."
Khóe mắt tôi nóng lên.
Câu nói này đã đến muộn mất năm năm.
Tôi gật đầu, siết ch/ặt tay hắn, mười ngón đan xen: "Được, về nhà thôi."
Tuy đã trải qua bao biệt ly, nhưng may mắn thay, cuối cùng cũng được viên mãn.
(Toàn văn hoàn)