Chỉ có một điều.
Vệ Lâm Uyên không hề hay biết.
Ta tuy hứa với chàng kiếp sau, nhưng sau khi chàng ch*t, ta đã rời cung đến tông miếu.
Kết tóc se duyên cùng Vệ Kiêu một đời vợ chồng.
Nghĩ đến đây.
Ánh mắt ta vô thức rơi trên mặt bàn.
Nếu ta nhớ không lầm.
Đại gia chủ đương nhiệm của nhà họ Vệ hiện nay.
Chính là Vệ Kiêu.
04
Ta sai người đi nghe ngóng hành tung của Vệ Kiêu.
Chỉ tiếc là tin tức còn chưa dò hỏi được.
Trong cung đã có tin báo rằng bệ hạ đã hạ chỉ, muốn chọn phi cho Thái tử.
Kiếp trước khi tuyển phi.
Vì ta đã có hôn ước trong người, nên không hề đăng ký vào sổ.
Vì vậy chưa từng dự tiệc.
Nhưng nay lại không thể không đi.
Nói là chọn tú.
Nhưng cũng không thể m/ù quá/ng cưới gả.
Tất nhiên phải tổ chức một bữa tiệc trước, để Thái tử xem mắt một phen.
Tiệc vừa khai, ta liền nhân lúc người đông mắt lo/ạn.
Lẻn vào chỗ vắng vẻ, định mượn cơ hội này tránh mặt Thái tử.
Kiếp trước chàng không biết đã gặp ta ở nơi nào.
Kinh ngạc vì dung mạo của ta.
Thậm chí bất chấp sự phản đối của triều thần, cư/ớp ta vào Đông cung, cưỡng đoạt chiếm hữu.
Nh/ốt ta trong thâm cung.
Nh/ốt một lần là cả một đời.
Đang suy tính, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân.
Ta sợ bị phát hiện, trong lúc hoảng lo/ạn liền trốn vào chỗ bóng râm của hòn non bộ.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.
Cho đến khi dừng lại gần hòn non bộ.
Giọng nói quen thuộc vang lên.
“Cô nghe nói nhà họ Vệ tiến cử nữ tử họ Quý làm Thái tử phi?”
Tim ta đ/ập mạnh một cái.
Ta cắn ch/ặt môi dưới, sợ phát ra dù chỉ một chút tiếng động.
Vạn vạn không ngờ lại đụng mặt Thái tử ở nơi này.
Một lát sau.
Một giọng nữ càng khiến ta không ngờ tới thấp giọng truyền đến:
“Nữ tử họ Quý tài mạo xuất chúng, lại xuất thân từ gia đình thư hương, là một ứng cử viên Thái tử phi không tồi.”
“Nhưng sao cô lại nghe nói Vệ Lâm Uyên từng có hôn ước với nữ tử họ Quý này?”
Thái tử giọng điệu đầy vẻ thú vị, mang theo sự uy áp của kẻ bề trên.
Người nữ kia nghe vậy sắc mặt không đổi, thản nhiên giải thích:
“Điện hạ hiểu lầm rồi, A Uyên và Quý cô nương trong sạch, hơn nữa không bao lâu nữa ta và chàng sẽ thành hôn, tin đồn này thật không thể tin.”
“Thần nữ không dám lừa dối Điện hạ, đặc biệt mang theo bức họa của nữ tử họ Quý đến đây, Điện hạ xem qua là biết ngay.”
Một ngọn lửa vô danh bùng lên trong đầu.
Ta sinh lòng tức gi/ận.
Đang định che mặt xông ra x/é nát miệng đối phương.
Cánh tay lại đột nhiên bị một lực mạnh kéo lấy.
Ta không kịp đề phòng, trước mắt tối sầm, bị người ta kéo thẳng vào trong hang đ/á của hòn non bộ.
Lòng bàn tay người nọ nóng rực.
Hơi thở phả ra lại càng th/iêu đ/ốt.
Ta há miệng, vừa muốn kêu c/ứu.
Người nọ lại đột nhiên cúi đầu…
Hơi thở ấm nóng lướt qua gò má.
Ta bị ép phủ phục trên vai đối phương, mùi hương bồ kết quen thuộc hòa cùng hương mực xộc vào mũi.
Nam tử khẽ nhắc nhở: “Đừng động.”
Giây tiếp theo.
Cành khô g/ãy rắc.
Tiếng cười trêu chọc của Thái tử vang lên từ phía sau:
“Cẩn Chi, ngươi thật to gan, dám tư tình với nữ tử ngay tại yến tiệc chọn phi của cô.”
05
Tuy là quở trách, nhưng nghe chẳng có chút gi/ận dữ nào.
Ngược lại còn xen lẫn ý vị hóng chuyện.
Khiến ta thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là trong lòng vẫn dâng lên một chút chua xót.
Không vì gì khác.
Chỉ vì biểu tự của Vệ Kiêu chính là Cẩn Chi.
Ta không ngờ lại gặp chàng trong tình cảnh này.
Theo thói quen, ta vươn tay ôm lấy eo chàng.
Vệ Kiêu thân hình hơi cứng lại.
Nhưng chàng không tránh né, mà nghiêng người che khuất hoàn toàn thân hình ta vào trong bóng tối.
Làm xong những điều này.
Chàng nhìn về phía Thái tử: “Vi thần lâu ngày không gặp người thương, nhất thời không kiềm chế được tình cảm, khiến Điện hạ chê cười rồi.”
Ta tuy cảm thấy khó hiểu, nhưng mặt lại nóng bừng không kiểm soát được.
Nhưng cách nói này chẳng những không khiến Thái tử lui bước, ngược lại còn khiến chàng thêm hứng thú.
“Ồ? Con gái nhà ai mà có thể khiến vị Hàn lâm học sĩ thanh tâm quả dục của chúng ta mê mẩn đến thế, còn không mau bước ra để cô diện kiến!”
Hàn lâm học sĩ?
Chẳng kịp ngơ ngác.
Tiếng thúc giục của Thái tử lại truyền đến:
“Sao? Chẳng lẽ cô không xứng để ngươi diện kiến sao?”
Lời này cực nặng, ta bất an nắm ch/ặt lấy tay áo Vệ Kiêu.
Vì căng thẳng, toàn thân ta đều r/un r/ẩy.
Lọt vào mắt Thái tử.
Chàng nheo mắt, biểu cảm càng thêm thâm thúy.
Vệ Kiêu lên tiếng trước: “Điện hạ thứ tội.”
“Thật sự là… không tiện cho lắm.”
Về phần không tiện thế nào, chàng không hề nói rõ.
Chỉ là động tác chỉnh đốn y phục có phần mạnh tay hơn.
Thái tử dù sao cũng đã trải qua chuyện nhân sự.
Đâu còn không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Liền lập tức hiểu rõ, khá ngượng ngùng dời mắt đi.
“Là cô lỗ mãng rồi.”
“Đã vậy, cô không ở đây làm phiền chuyện tốt của Vệ đại nhân nữa.”
Nói đoạn xoay người bỏ đi.
Ta vừa định thở phào.
Thái tử đi xa hai trượng đột nhiên dừng lại, hướng về phía nữ tử bên ngoài hòn non bộ nói:
“Đúng rồi, chẳng phải ngươi nói muốn dâng bức họa của đích nữ nhà họ Quý sao? Còn không mau mang lại đây.”
06
“Dạ, Điện hạ.”
Giọng nữ kia ngọt ngào.
Gần như chồng khít lên giọng nói của Thẩm Doanh Doanh trong ký ức ta.
Nhất thời khiến ta không phân biệt được thực tại và quá khứ.
Kiếp trước.
Nàng ta cũng dùng giọng điệu này nói chuyện với ta.
Nũng nịu mềm mại.
Không có lấy một chút sức tấn công.
Khiến người ta dễ dàng buông bỏ sự đề phòng.
Nhưng Thái tử dù sao cũng là người nhìn người vô số, không vội mở bức họa.
Chỉ cầm lấy trong lòng bàn tay mà nghịch ngợm.
Ta lo lắng đến vã mồ hôi hột, nhưng không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Vệ Kiêu dường như cảm nhận được sự bất an của ta.
Chàng buông tay ra, cởi áo khoác ngoài khoác lên vai ta, sau đó cúi người ghé sát tai thì thầm:
“Đợi ta trở lại.”
Nói đoạn, chàng sải bước ra khỏi cửa hang đ/á.
Sau vài tiếng động xào xạc.
Ta nghe thấy Vệ Kiêu nói: “Nếu thần không nhớ lầm, Thẩm cô nương chẳng bao lâu nữa sẽ gả vào nhà họ Vệ ta.”
“Đã vậy, đêm khuya tư tình với Điện hạ, chẳng lẽ là có gì bất mãn với hôn sự của hai nhà?”
Sắc mặt Thẩm Doanh Doanh thay đổi, vội khuỵu gối hành lễ, giải thích:
“Vệ đại nhân hiểu lầm rồi. Thần nữ chỉ là tình cờ đụng mặt Điện hạ ở đây, nên nói vài câu, không có ý tứ gì khác.”
“Hơn nữa nơi này cũng đâu chỉ có mình ta…”
Bất cứ ai cũng nghe ra nàng ta đang ám chỉ điều gì.
Nhưng Vệ Kiêu lại như không nghe hiểu, đuổi theo hỏi:
“Nàng đã có hôn ước trong người, lén lút gặp nam tử bên ngoài vốn đã không hợp lý. Huống hồ Điện hạ lần này là chọn phi, bệ hạ và Hoàng hậu đều chưa từng lên tiếng, nàng lấy thân phận gì mà dâng họa?”
“Chẳng lẽ là có người đứng sau chỉ thị?”
“Không có chuyện đó.”
Thẩm Doanh Doanh vô thức phủ nhận, chỉ là thần thái hoảng lo/ạn.