Để c/ứu muội muội đang lâm b/ệnh nặng, ta đã thực hiện một cuộc giao dịch với thần linh.
Mang theo năng lực nghe được tiếng lòng, ta xuyên vào trong tiểu thuyết để c/ứu rỗi bạo quân.
Nhưng chẳng có ai bảo với ta rằng, bạo quân lại là một đứa trẻ nhỏ?
Đứa trẻ sữa trên ngai vàng nét mặt âm trầm, dáng vẻ khó đoán.
Trong lòng lại là những lời lầm bầm ồn ào.
【Thừa tướng lầm bầm cái gì thế không biết, trẫm muốn ăn gà nướng.】
【Xem tấu chương mệt quá đi, trẫm muốn ngủ.】
【Đôi mắt của cung nữ kia đẹp thật, giống như những ngôi sao vậy, đào xuống cất giữ thôi.】
01
Ta chợt rùng mình một cái, vừa vặn đối diện với ánh mắt hắn đang đá/nh giá ta.
Chẳng lẽ hắn muốn đào mắt ta sao.
Ta mới đến nơi này, đã quan sát hai ngày rồi, tâm tư của tiểu hoàng đế Lý Nghiên mỗi ngày đều mộc mạc hơn cả cậu hai của ta.
Ngoài ăn ra thì chỉ muốn ngủ, đến nỗi ta suýt chút nữa quên mất, hắn là bạo quân gi*t người không gh/ê tay.
Lý Nghiên người này hỉ nộ vô thường, là kẻ phản diện số một trong sách.
Mà nhiệm vụ chuyến này của ta chính là c/ứu rỗi cảm hóa hắn, làm một vị vua nhân từ.
Hắn vứt tấu chương xuống, chậm rãi đi về phía ta.
“Ngươi, ngẩng đầu lên.”
Bàn tay nhỏ mũm mĩm của hắn chỉ vào ta.
Mồ hôi lạnh của ta tuôn ra ào ạt.
Đang định mở miệng, ánh mắt hắn lại vòng ra sau lưng ta.
“Đào mắt của ả ra, đưa đến tẩm cung của trẫm.”
Tất cả mọi người lập tức quỳ rạp xuống đất, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Cung nữ kia dập đầu kêu lộp bộp: “Hoàng thượng tha mạng, Hoàng thượng tha mạng.”
Lý Nghiên chỉ đứng đó, không nhìn ra hỉ nộ.
Bên tai ta lại truyền đến tiếng nói: 【Kỳ lạ, tại sao ả phải cầu trẫm tha mạng?】
【Trẫm chỉ cần mắt của ả, chứ đâu có cần mạng của ả.】
Sống lưng dâng lên từng đợt ớn lạnh.
Sự tà/n nh/ẫn ngây ngô vô tri này, còn đ/áng s/ợ hơn cả sự gi*t chóc có chủ đích.
Một đứa trẻ ngoan ngoãn như thế, ai đã dạy thành ra thế này?
Tiếng lưỡi d/ao đ/âm vào da th!t kèm theo tiếng thét chói tai vang lên, tiếng gào thét thê lương của cung nữ vang vọng khắp cung điện.
Ta ngửi thấy mùi m/áu tanh thoang thoảng bay tới, không dám quay đầu lại,
Cho đến khi người bị kéo đi, Lý Nghiên lại nhàn nhạt cất lời trên đỉnh đầu ta.
“Ngươi vừa nãy đang nhìn trẫm.”
“……”
Chưa kịp vui mừng, lửa đã ch/áy đến chỗ ta rồi.
Ngón tay ấn trên mặt đất gần như cào thủng sàn.
Đầu óc bắt đầu đi/ên cuồ/ng suy nghĩ cách đối phó.
Ta nhớ lúc nhỏ dỗ dành muội muội, sự chú ý của trẻ nhỏ dường như rất dễ bị c/ắt ngang.
Nhắc đến một việc hắn hứng thú, hắn lập tức sẽ quên mất việc trước đó.
Thế là học theo giọng điệu dỗ dành muội muội, nói:
“Nô tỳ vừa thấy Hoàng thượng dường như có chút mệt mỏi.”
“Có cần chuẩn bị bữa tối, gà nướng thì sao ạ?”
Qua một lúc lâu, hắn mới lạnh nhạt mở lời.
“Chuẩn.”
Tiếng lòng vui sướng ngây thơ truyền đến:
【Gà nướng tốt đấy, trẫm thích ăn.】
【Cung nữ này còn khá lanh lợi, nhìn ra được trẫm đang đói, không giống mấy thứ ng/u ngốc như lợn kia, chỉ biết đứng như khúc gỗ.】
Lúc này ta mới an tâm, cái mạng nhỏ coi như được bảo toàn.
Khi Lý Nghiên dùng bữa, bên tai ta cứ như có một con cừu lười biếng đang không ngừng kêu ừ ừ.
【Cái này ngon, cái này cũng ngon.】
【Rau xanh không ngon, thôi bỏ đi, Thái hậu nói lúc ăn cơm món nào cũng phải ăn, trẫm miễn cưỡng ăn vậy.】
Đôi môi ta mím ch/ặt, cố nén xúc động muốn bịt tai lại.
“Thái hậu giá đáo--” giọng thái giám nhọn hoắt vang lên, người phụ nữ cao quý mặc hoa phục chậm rãi đi tới.
Trong nguyên tác, Thái hậu là một nhân vật giống như trùm cuối phía sau màn.
Nắm giữ triều chính nhiều năm, bảo toàn giang sơn xã tắc không bị bạo quân Lý Nghiên h/ãm h/ại.
Không hổ là người phụ nữ ở đỉnh cao quyền lực, vừa vào cửa đã khí thế áp người.
Lý Nghiên cầm đùi gà, ngây ngốc nhìn bà ta.
“Tại sao giờ dùng bữa lại sớm hơn?”
Lời này vừa thốt ra, trái tim ta vừa mới thả lỏng, lập tức lại treo lên cao!
Hình như đã nghe thấy tiếng đầu mình rơi xuống đất.
Nhưng Lý Nghiên trên ghế lại nói bằng giọng sữa: “Là con quá đói, nên bảo họ làm sớm thôi.”
???
Lý Nghiên lại giúp ta?
Thái hậu nhìn quanh phòng, chỉ vào một bà lão: “Ngươi nói xem, có phải Hoàng thượng chỉ thị không?”
Bà lão nhìn Hoàng thượng, lại nhìn Thái hậu, ánh mắt r/un r/ẩy.
Dường như đã trôi qua một thế kỷ dài đằng đẵng.
Bà cuối cùng cũng chậm rãi gật đầu: “Phải, hôm nay Hoàng thượng đặc biệt muốn ăn gà nướng, chắc là do thượng triều mệt rồi.”
Thái hậu lúc này mới ừ một tiếng, cũng không biết bà ta rốt cuộc có tin hay không.
Nhưng ta cảm nhận rõ rệt, Lý Nghiên không xa cũng thở phào nhẹ nhõm.
【Cung nhân đối xử tốt với ta bên cạnh đều sắp bị Thái hậu nương nương gi*t sạch rồi, khó khăn lắm mới có người biết nhìn sắc mặt, cố gắng để ả sống thêm vài ngày vậy.】
Giọng trẻ con non nớt truyền đến, lần này, ta lại vô cớ nhận ra chút ít buồn bã.
02
Thái hậu có sự ham muốn kiểm soát Lý Nghiên vượt quá mức bình thường.
Lúc ăn cơm bà luôn canh giữ bên cạnh, Lý Nghiên thấy món mình thích muốn ăn thêm hai miếng.
Thái hậu liền ném một ánh mắt sắc lẹm qua, dọa Lý Nghiên gi/ật b/ắn mình.
“Lời ai gia nói Hoàng thượng quên rồi sao?”
Lý Nghiên ngoan ngoãn nói: “Món nào cũng phải ăn đều.”
Thái hậu hài lòng gật đầu.
Mọi người đều im lặng như thóc, chẳng ai dám thở mạnh.
Ta nghe thấy Lý Nghiên lầm bầm trong lòng: 【Thái hậu canh bên cạnh, ta mất hết cả khẩu vị.】
Sau khi Thái hậu và Lý Nghiên đi rồi, ta mới thả lỏng, ngay cả chân cũng nhũn ra.
Khi dọn dẹp bát đũa, bà lão bị Thái hậu hỏi thăm đứng ngay sau lưng ta.
Ta quay đầu suýt chút nữa đ/âm vào bà, ánh mắt lóe lên, vẫn cúi đầu xuống.
Trong hoàng cung đi trên băng mỏng này, đi sai một bước là vực sâu vạn trượng.
Bà lão lại lên tiếng.
Bà chỉ nói một câu: “Hãy hầu hạ Hoàng thượng cho tốt.”
Đêm đến khi trực đêm thắp đèn, ta cứ nghĩ mãi về câu nói đó của bà.
Rõ ràng hậu cung này là thiên hạ của Thái hậu, tất cả mọi người đều nằm trong tầm kiểm soát của bà.
Nhưng Lý Nghiên cũng không phải kẻ dễ đối phó, hắn coi mạng người như cỏ rác, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ mất mạng ngay tức khắc.
Đang nghĩ ngợi, người lăn qua lộn lại trên long sàng c/ắt ngang dòng suy nghĩ của ta.
【Bụng đ/au quá, chướng bụng khó chịu.】
【Nhưng trẫm không muốn gọi ngự y, gọi đến lại bắt trẫm uống th/uốc.】
Khóe miệng ta không nhịn được gi/ật gi/ật.
Lý Nghiên chắc là... bị đầy bụng rồi.
Ta đứng ngoài cửa rất lâu, cuối cùng vẫn thở dài đi vào trong.
Đây là cơ hội tốt để tiếp cận hắn, ta không thể bỏ lỡ.
“Nô tỳ ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh, Hoàng thượng sao vậy ạ?”
Ta dừng lại ngoài màn, nhỏ giọng hỏi.
Lý Nghiên ngồi thẳng dậy, khuôn mặt nhăn nhúm như quả mướp đắng.
Rõ ràng là khó chịu muốn ch*t, còn cố tỏ ra kiên cường: “Trẫm không sao, ngươi lui xuống đi.”