"Ngon quá, con cảm ơn bố."
"Bố mẹ đừng cãi nhau nữa có được không ạ?"
Nước mắt làm nhòe đi đôi mắt, cổ họng tôi nghẹn đắng không thốt nên lời.
Nhưng chỉ một lát sau.
Môi Hân Hân sưng vù lên, con bé ho dữ dội, cả khuôn mặt tái mét, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Tôi c/ắt chiếc bánh kem ra.
Bên trong là vụn hạt dẻ.
"Tần Nghiên! Anh không biết Hân Hân bị dị ứng hạt dẻ sao!"
Anh ta tái mặt, bế xốc Hân Hân lao ra cửa.
Trước cửa phòng cấp c/ứu, anh ta lặp đi lặp lại lời xin lỗi.
"Anh cứ tưởng trẻ con đứa nào cũng thích ăn cái này..."
Tôi hiểu ra ngay lập tức.
Anh ta đã m/ua hai chiếc bánh giống hệt nhau.
Chiếc kia đã đưa cho Nhạc Tư Kỳ, đứa trẻ thích ăn hạt dẻ.
Khoảnh khắc đó, tôi không biết phải diễn tả tâm trạng của mình thế nào.
Đến khi hoàn h/ồn, cái t/át đã in hằn trên mặt Tần Nghiên.
"Nếu Hân Hân có mệnh hệ gì, tôi với anh không xong đâu!"
Sau khi Hân Hân qua cơn nguy kịch.
Tôi thức trắng đêm gọi điện cho cô bạn thân: "Tìm giúp tao một luật sư ly hôn uy tín."
Đầu dây bên kia im lặng một hồi.
Khi lên tiếng, giọng cô ấy đầy lo lắng.
"Ly hôn chẳng phải là làm cho Quý Tình đạt được mục đích sao? Mày và Tần Nghiên phấn đấu bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ tất cả đều làm áo cưới cho cô ta hưởng sao?"
Tôi không biết trả lời thế nào.
Nhưng tôi hiểu rõ.
Cuộc hôn nhân này của tôi và Tần Nghiên, giống như một bát cháo cua đầy rẫy những con ruồi.
Đổ đi thì tiếc.
Nhưng nuốt xuống, thật sự buồn nôn.
06
Những ngày Hân Hân nằm viện.
Tần Nghiên thay đổi không ít.
Anh ta gạt hết công việc sang một bên, mỗi ngày đều tranh thủ thời gian đến bên con, mang đồ chơi, kể chuyện, thậm chí vụng về đút cháo cho con bé.
Tôi từng nghĩ mọi thứ đang dần tốt đẹp lên.
Cũng từng nghiêm túc cân nhắc xem mình và Tần Nghiên có nên ly hôn hay không.
Cho đến khi tôi về quê lo nốt hậu sự cho bà ngoại.
Chiều hôm đó, tôi vội vã quay lại b/ệnh viện.
Phát hiện giường b/ệnh trống trơn.
Tần Nghiên cũng không có ở đó.
Phản ứng đầu tiên của tôi là anh ta đưa Hân Hân đi dạo.
Nhưng tôi tìm một vòng vẫn không thấy bóng dáng đâu.
Sau khi tôi về lại phòng b/ệnh, Tần Nghiên mới đẩy cửa bước vào.
Ánh mắt anh ta rơi vào chiếc giường trống trơn phía sau tôi, ngẩn người: "Hân Hân đâu?"
Tim tôi thắt lại.
"Hân Hân không ở cùng anh sao?"
Anh ta ấp úng hồi lâu mới lắp bắp giải thích.
Nhạc Tư Kỳ đ/au bụng, Quý Tình thì đang đi công tác xa, anh ta nghĩ chỉ mất nửa tiếng đưa con bé đi viện nên đã để Hân Hân một mình trong phòng b/ệnh.
Trong camera giám sát, Hân Hân đã đi theo một người đàn ông lạ mặt ra khỏi cổng khu nội trú.
Tần Nghiên mặt c/ắt không còn giọt m/áu: "Chỉ nửa tiếng thôi, anh tưởng là..."
Tôi nhìn khuôn mặt đầy vẻ hối lỗi của anh ta, nhận ra mình đến cả sức lực để gi/ận dữ cũng không còn.
Tôi lập tức báo cảnh sát.
Suốt đêm đó, tôi chạy khắp mọi con phố gần b/ệnh viện, cổ họng khản đặc, lòng bàn chân phồng rộp m/áu.
Ngồi thụp xuống vệ đường, nước mắt giàn giụa.
Tháng Bảy nắng như đổ lửa, vậy mà tôi cảm thấy như rơi xuống hầm băng.
Năm giờ chiều hôm sau, cảnh sát tìm thấy con bé.
Người chỉ huy thở dài, câu nói của ông khiến tôi vô cùng tủi hổ.
"Đứa bé nhỏ thế này mà lại để lạc ở b/ệnh viện, các người làm cha làm mẹ sao mà bất cẩn thế?"
Tần Nghiên cúi gầm mặt, không nói được lời nào.
Hân Hân lao vào lòng tôi, thân hình bé nhỏ r/un r/ẩy.
"Con xin lỗi mẹ, chú ấy nói có thể đưa con đi tìm mẹ nên con mới đi theo..."
Tôi ôm ch/ặt con, bật khóc nức nở.
Sợi dây hy vọng cuối cùng dành cho Tần Nghiên trong lòng tôi, vào khoảnh khắc này, đã đ/ứt đoạn hoàn toàn.
Những ngày sau đó.
Tần Nghiên từ chối mọi cuộc xã giao, tan làm đúng giờ. Anh ta đưa Hân Hân đi công viên giải trí, đưa đón con đi học, thậm chí dùng ứng dụng ghi chú để ghi lại từng sở thích, gh/ét bỏ của con bé.
Con bé thích ăn gì, sợ gì, dị ứng với cái gì.
Anh ta bắt Quý Tình rời khỏi công ty, để tôi ngồi vào vị trí giám đốc.
Anh ta cũng không còn né tránh, chở tôi đến công ty, đường hoàng nắm tay tôi trước mặt đồng nghiệp và khách hàng, giới thiệu: "Đây là vợ tôi."
Mọi thứ dường như đang tốt dần lên.
Nhưng Hân Hân lại không còn bám lấy anh ta, cũng không gọi anh ta là bố nữa.
Còn tôi thì vô thức né tránh mọi sự đụng chạm của anh ta.
Quả nhiên.
Bát cháo cua dính đầy ruồi, không cách nào nuốt trôi được.
Buổi tối, tôi vào dỗ Hân Hân ngủ.
Con bé rúc vào lòng tôi, dùng bàn tay mũm mĩm xoa mặt tôi.
"Mẹ ơi, con cố tình không nói chuyện với bố đấy ạ."
Tôi sững người.
Con bé dùng giọng nói ngọt ngào tiếp tục bảo:
"Con phát hiện ra làm thế, bố sẽ có thời gian ở bên mẹ con mình."
"Nhưng mẹ ơi, nếu mẹ thực sự không vui--"
Con bé vòng tay ôm lấy cổ tôi, thì thầm:
"--thì mẹ hãy ly hôn với bố đi ạ."
Tôi ôm con ch/ặt hơn, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Đợi con bé ngủ say, tôi rón rén bước ra khỏi phòng.
Tần Nghiên ôm chăn đứng trước cửa phòng ngủ chính.
Từ sau chuyện của Hân Hân, chúng tôi đã ngủ riêng.
Anh ta lộ vẻ lấy lòng đầy thận trọng.
"Tâm Hà, đêm nay anh có thể vào ngủ được không?"
Tôi nhìn anh ta, giọng điệu nhạt nhẽo.
"Hôm nay đưa Hân Hân đi tái khám, bác sĩ nói con bé đã chuyển biến tốt hơn nhiều rồi."
Dưới ánh trăng, trong mắt anh ta lóe lên một tia hy vọng.
"Cho nên, tôi cũng định ly hôn với anh." Tôi nói.
07
Lời vừa dứt.
Ánh sáng trong mắt Tần Nghiên vụt tắt, thay vào đó là sự hoảng lo/ạn thấy rõ.
Chiếc chăn trên tay tuột xuống đất, anh ta đứng sững người, cũng chẳng buồn nhặt.
"Tâm Hà, không ly hôn được không?"
Giọng anh ta khàn đặc.
"Anh thừa nhận, gần đây anh rất thiếu trách nhiệm, không phải một người cha đủ tư cách."
"Nhưng anh chưa từng phạm phải sai lầm mang tính nguyên tắc nào, em nể tình Hân Hân còn nhỏ, tha thứ cho anh một lần, được không?"
Anh ta đưa tay ra, muốn nắm lấy tay tôi.
Tôi vô thức lùi lại một bước, né tránh.
Thời gian gần đây, anh ta luôn tìm mọi cách để tiếp cận tôi.
Thế nhưng đối với con người này, bản năng trong tôi sinh ra sự bài xích.
Nhìn bộ dạng hèn mọn lấy lòng này của anh ta.
Nghĩ đến việc phải sống chung dưới một mái nhà với anh ta.
Tôi chỉ thấy bực bội và gh/ê t/ởm.
"Tần Nghiên, anh nói anh không phạm phải sai lầm nguyên tắc, là do anh không muốn, hay là chưa kịp?"
Tay anh ta cứng đờ giữa không trung, ánh mắt đầy vẻ bối rối.
Giọng tôi bình thản hơn cả tưởng tượng.
"Cái tên Nhạc Tư Kỳ có ý nghĩa gì, anh tự hiểu rõ hơn ai hết."
"Sau này chỉ cần nghe thấy một lần, anh sẽ lại nhớ về quá khứ không thể thay thế kia, anh sẽ lại hết lần này đến lần khác nuông chiều bản thân mà quan tâm cô ta, giúp đỡ cô ta, thông cảm cho cô ta."
"Cho nên, không phải anh không biết phạm sai lầm, mà chỉ là anh chưa kịp làm mà thôi."