Tưởng Văn lại nhìn sang những chỗ khác trong lớp.
Những người khác người đọc sách, người học từ vựng, ngay cả những bộ đồng phục mà ai cũng gh/ét bỏ, họ cũng mặc chỉnh tề đâu ra đấy.
Tưởng Văn vô thức cất điếu th/uốc trong miệng vào túi.
Ngước mắt lên, cậu ta lại thấy Tạ Lâm cầm một bó hoa tươi xuất hiện ở cửa.
Ánh mắt Tưởng Văn tối sầm lại: "Mày đến đây làm gì? Chưa bị đá/nh cho chừa à?"
Tạ Lâm vừa nghĩ đến việc hôm đó Tưởng Văn ra tay tà/n nh/ẫn với mình thì vẫn còn sợ, nhưng miệng vẫn không chịu thua: "Liên quan gì đến mày?"
Tưởng Văn đứng thẳng người dậy từ chỗ dựa vào tường, đáy mắt đ/è nén một tầng gi/ận dữ lạnh lùng: "Đây không phải lớp của mày, Tạ Lâm, cút xa ra!"
Tạ Lâm bị khí thế này đ/è cho thở không nổi.
Nhìn thái độ của Tưởng Văn, Tạ Lâm biết hôm nay mình đừng hòng gặp được Hứa Thanh Ngô.
Vì vậy, cậu ta mỉa mai: "Tưởng Văn, người khác đều tưởng mày không vui vì Tống Cảnh Nhiên tuyệt giao với mày, chỉ có tao là nhìn thấu thôi, đây là mày đang gh/en tị."
"Mày gh/en tị với Tống Cảnh Nhiên, gh/en tị với Lý Tử Hào, gh/en tị với tất cả những người ở lớp 16 có thể tạo ra giao điểm với Hứa Thanh Ngô."
"Hừ—"
"Hứa Thanh Ngô không chọn tao vào lớp của cô ấy, nhưng trong mắt cô ấy cũng chẳng có mày, nói trắng ra thì cả hai đứa mình đều như nhau, không có tư cách ngồi chung mâm."
"Nhưng tao không giả tạo như mày."
Nói xong câu này, Tạ Lâm đặt bó hoa trên tay lên bệ cửa sổ ngoài cửa lớp, nhìn chằm chằm vào mặt Tưởng Văn rồi lùi lại hai bước mới xoay người rời đi.
Lồng ngựk Tưởng Văn phập phồng, đáy mắt cuộn trào sự phẫn nộ vì bị nói trúng tim đen.
Sau khi Tạ Lâm đi, tôi từ văn phòng trở về, lại chạm mặt Tưởng Văn ngay cửa lớp.
Tôi nhíu mày, bước lên phía trước: "Cậu lại tới cảnh cáo tôi vì Tống Cảnh Nhiên sao?"
Tưởng Văn thở hắt ra một hơi nặng nề, biện bạch đầy vẻ lo lắng: "Không phải, Hứa Thanh Ngô, tôi hoàn toàn không phải vì..."
Lời Tưởng Văn còn chưa dứt, chuông vào lớp đã vang lên.
Tôi không dừng lại, xoay người quay về lớp học.
Tưởng Văn nhắm mắt lại, dùng sức vò đầu.
Khi Tưởng Văn quay lại lớp 8 thì đã muộn, bị giáo viên chủ nhiệm ph/ạt đứng.
Lâm Hưởng cố tình quậy phá trong giờ học, cũng bị giáo viên đuổi ra ngoài ph/ạt đứng.
Hai nam sinh cao hơn mét tám đứng song song ở hành lang ngoài cửa lớp.
Lâm Hưởng cười cợt, coi đây là một công việc giải trí.
Tưởng Văn lại trầm mặc khác thường, cậu ta hỏi Lâm Hưởng: "Chúng ta cứ lêu lổng thế này, mày có bao giờ cảm thấy không có tương lai không?"
Lâm Hưởng không đứng đắn: "Tương lai gì chứ? Chưa nghĩ tới, dù sao thì chắc chắn là một tương lai hoàn toàn khác với loại học sinh giỏi như Hứa Thanh Ngô."
Tưởng Văn nhíu mày, rời khỏi bức tường đang dựa, bước vào lớp.
Cậu ta đứng ở cửa giơ tay báo cáo: "Thưa thầy, em muốn nghe giảng tử tế, đảm bảo yên lặng không quậy phá, thầy cho em vào được không ạ?"
Lâm Hưởng suýt chút nữa nghi ngờ mình nghe nhầm, hạ thấp giọng nói: "Đệt, Văn ca, anh đang làm gì thế? Sự văn minh lịch sự của anh làm em sợ đấy."
Giọng Tưởng Văn trầm đục: "Vì cô ấy là người tốt bụng, thứ gì cũng nhặt về."
"Cô ấy dựa vào cái gì..."
"Dựa vào cái gì..."
"Không thể cũng kéo tao một cái chứ?"
Sau đó, Tưởng Văn cũng học theo cách của Tống Cảnh Nhiên bắt đầu học tập.
Nhưng kiến thức cơ bản đã hổng quá nhiều, ngày nào lên lớp cậu ta cũng như nghe thiên thư.
Cậu ta không dám lơ là, nghiến răng tiếp tục chống đỡ.
Còn tôi vẫn tiếp tục phụ đạo cho những người trong lớp.
Từ việc chải chuốt các kiến thức cơ bản đến tháo gỡ kỹ thuật giải đề, từng chút một dẫn dắt mọi người nâng cao điểm số.
Trường nam sinh vẫn lo/ạn lạc như cũ.
Nhưng lớp 16 đã trở thành một dòng suối trong trẻo, lạc lõng giữa môi trường phù phiếm này.
Những thiếu niên từng bị dán nhãn "hư hỏng" dần dần thu lại sự hung hăng, lặng lẽ l/ột x/ác trong sự kiên trì ngày qua ngày.
Cứ như vậy, vài tháng nữa lại trôi qua.
Mẹ của Giang Tận Nghiêu về nước, mới biết đứa trẻ mà bà dự định nhận nuôi đã bị con trai bà là Giang Tận Nghiêu dùng qu/an h/ệ chuyển đến một trường nam sinh khét tiếng.
Mẹ Giang nổi trận lôi đình, lập tức tìm người muốn chuyển tôi về Nhất Trung.
Khi tin tức truyền đến tai Giang Tận Nghiêu, cậu ta tỏ vẻ không quan tâm: "Không sao cả, cũng 8 tháng rồi, người lành lặn cũng nên bị hànhz hạz đến hỏng rồi."
"Loại Hứa Thanh Ngô như vậy, mẹ tao sẽ không nhìn trúng đâu."
...
Ngày cuối cùng của cuối đông.
Tưởng Văn cầm bài thi tháng của mình, chạy đến lớp 16.
Trên đường đi, cậu ta liên tục diễn tập trong đầu những điều muốn nói với Hứa Thanh Ngô khi gặp mặt.
Cậu ta cũng nỗ lực nâng điểm như Tống Cảnh Nhiên, cũng sẵn sàng hạ thấp cái tôi của mình như Tạ Lâm và Lý Tử Hào.
Cậu ta cũng xứng đáng xuất hiện trong danh sách lựa chọn của Hứa Thanh Ngô.
Nhưng khi cậu ta đến lớp 16, lại nhận được tin từ miệng Lý Tử Hào là Hứa Thanh Ngô đã chuyển về Nhất Trung.
Cậu ta không thể tin nổi hỏi: "Chuyện này từ khi nào?"
"Hôm qua."
Lúc này, Tống Cảnh Nhiên cũng từ trong lớp bước ra.
Gân xanh nổi lên trên trán Tưởng Văn, cậu ta tức gi/ận quay sang chất vấn Tống Cảnh Nhiên: "Hứa Thanh Ngô đi Nhất Trung, tại sao các người không ngăn cản?"
Tống Cảnh Nhiên kỳ lạ hỏi: "Tại sao phải ngăn cản? Cô ấy không chê chúng ta là một lũ c/ôn đ/ồ tiếng tăm thối nát, sẵn sàng bỏ thời gian giúp chúng ta cày đề, bổ túc, nâng điểm, cô ấy đã làm cho chúng ta đủ nhiều rồi."
"Mà bây giờ, cô ấy chỉ là quay về nơi cô ấy vốn dĩ nên ở."
"Chúng ta có lý do gì để ngăn cản cô ấy tiến tới một cuộc đời tốt đẹp hơn chứ?"
Tưởng Văn siết ch/ặt bài thi trong tay.
Lồng ngựk đ/au nhói, ngay cả hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Đôi mắt đỏ ngầu: "Cô ấy về Nhất Trung rồi, trong mắt cô ấy còn có các người không?"
"Cô ấy sẽ quên các người mất!"
"Quên sạch sành sanh!"
09
Ngày tôi về Nhất Trung.
Trường học dấy lên một sự xôn xao không hề nhỏ.
Mọi người đều đang bàn tán, vị học thần đứng đầu Nhất Trung, thiên chi kiêu tử trong mắt thầy cô và bạn bè, không biết đã đắc tội với ai mà bị tống đến trường nam sinh.
Bây giờ gần một năm trôi qua, không biết đã bị mài giũa thành cái dạng q/uỷ gì rồi.
Khi tin tức truyền vào tai Giang Tận Nghiêu, cậu ta cố tình bảo mẹ đến trường đưa đồ cho mình, cũng liên lạc lại với cô bạn gái cũ đã c/ắt đ/ứt liên lạc từ lâu là Trình Nhiễu.
Cậu ta muốn để hai người này, những người từng vì Hứa Thanh Ngô mà quay lưng với cậu ta ở kiếp trước, tận mắt chứng kiến xem đứa con trai tốt, người yêu tốt của họ đã bị môi trường hỗn lo/ạn của trường nam sinh h/ủy ho/ại thế nào.
Giang Tận Nghiêu đứng ở tầng hai tòa nhà dạy học, tay tùy ý gác trên lan can, bộ dạng như đang chờ xem kịch hay.