Gió chiều ngang qua em

Chương 3

21/08/2026 07:20

"M/ua được món đồ ưng ý không?"

Tôi vội vàng tiếp lời: "M/ua được hết, đều rất ưng ý. Em còn m/ua cho anh hai chiếc cà vạt nữa, lát nữa anh thử xem có vừa không nhé."

Thật lòng mà nói, tôi chỉ khách sáo một chút thôi.

Không ngờ Cố Vân Tiêu còn biết cách đón ý hơn cả tôi.

"Cảm ơn vợ, em m/ua cái gì anh cũng thấy hợp cả."

Tôi: ...

Anh ta nói tự nhiên quá, cứ như thể chúng tôi thực sự là một cặp vợ chồng vô cùng thân mật vậy.

Nhưng này anh bạn, chúng ta có thân đến mức đó không?

Làm mặt tôi đỏ bừng lên.

06

Theo lý mà nói, sau khi Cố Vân Tiêu trở về, chắc chắn tôi phải ngủ cùng anh ấy.

Dù sao chúng tôi dù là liên hôn, nhưng cũng đâu có nói là hôn nhân trên danh nghĩa.

Nhưng tôi vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng tâm lý, nên tối hôm đó lấy cớ dỗ dành con cái, tôi đã ngủ lại trong phòng của Cố Cẩn Chi.

Tránh được lúc nào hay lúc đó.

Ngày hôm sau, chúng tôi cùng nhau xuất phát đến trường mẫu giáo tham gia hội thao gia đình.

Trên sân trường đã có rất nhiều gia đình đến trước.

Cố Cẩn Chi tay trái nắm lấy tôi, tay phải nắm lấy Cố Vân Tiêu, đi một mạch đến vị trí được chỉ định.

Tôi không khỏi cảm thán, may mà Cố Vân Tiêu đã kịp trở về, nếu không Cố Cẩn Chi chắc chắn sẽ thất vọng lắm.

Phần thi đầu tiên của hội thao yêu cầu bố và con cùng buộc chân vào nhau để chạy, trong khi mẹ không được để chân chạm đất, gia đình nào về đích đầu tiên sẽ thắng.

Các gia đình xung quanh đã tung hết chiêu trò, người thì cõng, người thì vác, không khí vô cùng sôi nổi.

Cố Vân Tiêu buộc xong dây, cúi người nhìn tôi.

"Lên đi."

Ngay cả khi đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khoảnh khắc anh ấy đứng dậy, tôi vẫn không nhịn được mà kêu lên một tiếng, tay cũng vô thức ôm ch/ặt lấy cổ anh hơn.

Đây chính là không khí ở độ cao một mét chín sao, thật lạ lẫm.

Cố Vân Tiêu nhận ra sự căng thẳng của tôi, nghiêng đầu khẽ cười: "Đừng sợ, không ngã được đâu."

Điểm này tôi vẫn tin.

Cố Vân Tiêu tuy bận rộn công việc nhưng vẫn duy trì tập luyện, cơ bắp cân đối mạnh mẽ nhưng không hề thô kệch.

Nghĩ đến cảnh tượng vô tình thoáng thấy đêm qua, tai tôi không nhịn được mà đỏ ửng lên.

"Chuẩn bị--"

Sau hiệu lệnh của trọng tài, tất cả các đội bắt đầu tiến về phía trước.

Nhưng vì bước chân của bố mẹ và trẻ con chênh lệch quá lớn, mỗi gia đình đều đi một kiểu kỳ quặc, có những người mẹ vừa xuất phát đã trượt xuống.

Khung cảnh hỗn lo/ạn vô cùng.

Cố Cẩn Chi cũng suýt chút nữa ngã nhào, may mà Cố Vân Tiêu kịp thời đỡ lấy thằng bé.

Thấy đội mình đang tụt lại phía sau, vẻ mặt Cố Cẩn Chi có chút căng thẳng.

Tôi vội vàng cổ vũ cho nó.

"Đừng căng thẳng, bảo bối!"

"Bố mẹ biết con rất giỏi, cứ từ từ thôi."

Cố Vân Tiêu cũng xoa đầu nó.

"Đừng vội, chúng ta cứ đi đến đích là thắng."

Cố Cẩn Chi mím môi, tập trung nhìn xuống chân, miệng nhỏ cũng bắt đầu lẩm bẩm theo nhịp.

Cố Vân Tiêu cố ý phối hợp với bước chân của thằng bé, dần dần bắt được nhịp điệu.

Khi gần đến đích, Cố Vân Tiêu đột nhiên tăng tốc, giọng điệu vô cùng hào hứng.

"Chuẩn bị xong chưa? Chúng ta bay thôi!"

Cố Cẩn Chi được anh ấy kéo chạy theo, đôi chân ngắn cũn chạy nhanh thoăn thoắt.

Nhìn cái miệng nó cười toe toét lộ ra hàm răng trắng nhỏ, đôi mắt cũng ánh lên vẻ hạnh phúc, tôi cũng vô thức cười theo.

"Bay thôi nào~"

Đến đích, chúng tôi là đội về nhất.

Tôi nhảy xuống, ôm lấy Cố Cẩn Chi hôn tới tấp.

"Trời ơi, chúng ta là số một! Bảo bối con giỏi quá!"

"Con đã dẫn chúng ta đến chiến thắng đấy!"

Cố Cẩn Chi đỏ mặt, lần đầu tiên cười vui vẻ đến thế.

Cố Vân Tiêu nheo mắt nhìn, đột nhiên cũng cúi người ghé mặt lại gần.

"Anh không có phần thưởng sao?"

Tôi: ...

Xét đến việc anh ấy vất vả cõng tôi suốt cả đoạn đường, tôi ghé qua hôn nhanh một cái.

Rồi cúi đầu, giả vờ bận rộn.

Cố Vân Tiêu ngược lại cười rất thản nhiên.

"Cảm ơn vợ."

Tôi: ...

Người này sao lại như vậy chứ?

07

Hội thao kết thúc lúc bốn giờ chiều.

Tôi và Cố Cẩn Chi cùng nhau đưa Cố Vân Tiêu ra sân bay.

Công việc ở công ty vẫn chưa xử lý xong, hôm nay anh ấy là cố ý tranh thủ thời gian để đến tham gia hoạt động.

Trên xe, Cố Cẩn Chi đã nằm ngủ thiếp đi trong lòng tôi.

Cố Vân Tiêu vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng của thằng bé, vẻ mặt vô cùng dịu dàng.

"Giản Ninh, cảm ơn em đã chăm sóc thằng bé tốt như vậy."

"Nó rất quý em."

Tôi cúi đầu nhìn đôi môi hơi hé mở của Cố Cẩn Chi, những ngón tay mềm mại vẫn còn đang nắm ch/ặt lấy vạt áo tôi.

"Trẻ con thực ra rất đơn giản, ai chơi cùng nó thì nó quý người đó thôi."

Tôi chỉ nói bâng quơ, nhưng Cố Vân Tiêu dường như đã hiểu lầm ý tôi.

"Xin lỗi vì đã để em vất vả một mình."

"Hội đồng quản trị công ty có người làm lộ tài liệu mật, sự việc khá rắc rối nên chu kỳ xử lý cũng dài."

"Anh sẽ quay lại sớm nhất có thể."

Tôi cũng không hiểu sao anh ấy lại tự nhiên báo cáo lịch trình với tôi.

Thực ra tôi muốn nói, những ngày anh ấy không có nhà, tôi sống rất vui vẻ.

Người không có cũng không sao, miễn là có tiền là được.

Nhưng chuyện đã đến nước này, tôi cũng chỉ biết tỏ ra thấu hiểu.

"Không sao, ở nhà có em lo rồi."

"Nếu anh nhớ con thì cứ gọi video cho em."

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Cố Vân Tiêu khẽ cười.

"Vậy nếu anh nhớ em, anh có thể gọi video cho em không?"

Câu nói này đến thật bất ngờ, tôi sững người, ngẩng đầu nhìn anh.

Gương mặt nghiêng của Cố Vân Tiêu được ánh mặt trời phủ một lớp vàng óng, đường nét từ xươ/ng mày đến xươ/ng hàm được khắc họa rất rõ nét.

Đẹp trai thế này, đúng là hơi phạm quy rồi.

Trên mặt tôi bỗng chốc nóng bừng.

Tôi vội cúi đầu giả vờ chỉnh lại áo cho Cố Cẩn Chi, mặc cho cảm giác lạ lẫm nơi lồng ngựk cứ quẩn quanh không dứt.

"Đ... đương nhiên là được rồi."

Sân bay nhanh chóng hiện ra trước mắt.

Cố Cẩn Chi vẫn chưa tỉnh, tôi không tiện đứng dậy.

"Đi đường bình an nhé."

Cố Vân Tiêu tháo dây an toàn, đột nhiên không báo trước mà ghé sát lại, chạm nhẹ vào môi tôi.

Rất nhẹ, rất kiềm chế.

"Đợi lần này trở về, anh có vài chuyện muốn nói với em."

"Còn nữa..."

Trong mắt anh ấy lan tỏa những tia cười vụn vỡ.

"Hãy ghi nhớ dáng vẻ của chồng em nhé."

Tôi: ...

08

Sau khi Cố Vân Tiêu đi, tôi lại trở về với cuộc sống sung túc như trước đây.

Ban ngày xem phim m/ua sắm, tối đến ôm bảo bối đi ngủ.

Thỉnh thoảng ngẫu hứng lại vào thư phòng tìm một cuốn sách để bồi dưỡng tâm h/ồn.

Hôm đó cũng là tiện tay lấy một cuốn sách trên kệ, không ngờ bên trong lại kẹp một tấm ảnh.

Trong ảnh là một người phụ nữ rất xinh đẹp, tóc dài, khi cười đôi mắt cong cong, trong lòng còn bế một đứa trẻ sơ sinh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
6 U U Lục Minh Chương 30.
9 Ba quy tắc Chương 11
10 Hồng Trang Sát Chương 8
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cầu cũ đợi người không

Chương 8
Ngày lễ Thất Tịch, bạn trai tôi là Trần Tri Diễn muốn đưa tôi về quê để tham gia nghi lễ Cầu Thần. Vì tôi bị khiếm thính, anh ấy ghé sát tai tôi thì thầm về quy tắc của địa phương. Tôi sẽ phải đóng vai "Thần Nữ", bịt mắt đi qua cầu. Còn anh ấy đóng vai "Thần Tử", đứng dưới cầu để đỡ lấy tôi. Như vậy, nhân duyên cả đời này của chúng tôi sẽ được thuận lợi, viên mãn. Đêm trước ngày làm lễ, mấy người anh em đồng hương dùng tiếng địa phương hỏi anh ấy: "Anh Diễn, nếu để chị Thời Yên biết anh còn phải đón cả cô em Doanh Doanh qua cầu nữa, chị ấy có tức giận bỏ đi không?" Trần Tri Diễn giọng điệu quả quyết: "Sẽ không đâu. Bà nội đã nói rồi, đi qua Cầu Thần có thể trừ tà đổi vận. Tôi chỉ tiện tay giúp đỡ cô em gái lớn lên cùng từ nhỏ mà thôi, Thời Yên sẽ hiểu cho tôi." Thấy mấy người anh em còn muốn khuyên can, anh ấy lại cười lắc đầu: "Các cậu không hiểu đâu, Thời Yên đã theo tôi 8 năm rồi, không còn là cô bé con nữa. Cô ấy rời xa tôi rồi, thì còn ai cần cô ấy nữa chứ?" Tôi sững người, thu tay đang định vén rèm trúc lại.
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
1
Trường Lạc Chương 6