Bàn tay Bùi Huyền Chỉ vẫn dừng trên vai ta.
Nghe vậy, lông mày y khẽ nhướng lên.
"Tiêu thống lĩnh?"
"Y sẽ không đến nữa đâu."
14
Ta không ngờ người đến lại là Bùi Huyền Chỉ.
Tính ra, chúng ta đã nửa tháng chưa gặp mặt.
Ta lùi lại một bước.
"Thái tử điện hạ..."
"Ở đây không có người ngoài."
Bùi Huyền Chỉ giơ tay, phủi đi những bông tuyết rơi trên tóc ta.
Giọng nói cũng như được phủ một tầng sương lạnh.
"Chiêu Chiêu, chúng ta là phu thê nhiều năm rồi."
"Cần gì phải giả vờ không quen biết nữa?"
Nói đến đây, ta chậm rãi ngẩng đầu lên.
Có lẽ y thực sự bị thương không nhẹ.
Đến tận hôm nay, dung mạo vẫn hơi tái nhợt, người cũng g/ầy đi đôi chút.
Ta bỗng thấy chiếc áo choàng trên người mình hơi nóng rực.
Vội vàng cởi ra, đưa trả lại cho y.
"Điện hạ tốt nhất nên tự mặc thì hơn."
"Tiêu thống lĩnh đã không đến được, ta cũng nên về thôi."
Nhưng con thuyền chẳng biết đã rời bến tự bao giờ.
Bùi Huyền Chỉ nắm ch/ặt cổ tay ta, lòng bàn tay hơi lạnh.
Nhắm mắt lại, y mới trầm giọng nói: "Ở lại... cùng cô dùng bữa."
Y không cho phép kháng cự, dắt ta vào trong khoang thuyền.
Đã có người chuẩn bị sẵn cơm trưa, đ/ốt sẵn than bạc.
Nhìn kỹ lại, đều là những món ta thích ăn.
Bùi Huyền Chỉ đích thân rót cho hai người chúng ta chén rư/ợu.
Lại chính là loại rư/ợu đặc trưng trong tửu trang của ta.
"Loại rư/ợu bạch mai này, cô đã lâu không nếm thử rồi."
Đôi mắt y khẽ ngước lên, bình lặng không gợn sóng nhìn ta.
"Tay nghề của nàng ngược lại còn tinh tiến hơn đôi chút."
Ta không biết y định làm gì.
Mọi thứ ăn uống, đều thấy nhạt nhẽo vô vị.
Y không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng gắp thức ăn múc canh cho ta.
Thấy ta dưới sự dõi theo của y mà ngoan ngoãn ăn hết một bữa cơm.
Lúc này mới cầm khăn tay lên, chậm rãi lau tay.
Khẽ thở dài: "Như thế mới ngoan."
Nhưng trên người ta lại càng lúc càng lạnh.
Kiếp trước, khi y giam ta vào lãnh cung, ta từng nghĩ đến việc tìm cái ch*t.
Bùi Huyền Chỉ cũng như hôm nay, đích thân đến điện của ta, nhìn ta ăn cơm, ngủ nghỉ.
Nhưng mỗi khi y vừa đi, ta lại không nhịn được mà nôn sạch tất cả.
Nỗi đ/au kiếp trước, thấu xươ/ng thấu tủy, dạy ta một ngày không dám quên.
Vậy mà y lại nhất quyết không chịu cho ta một cái ch*t thống khoái.
Cuối cùng, ta không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
"Bùi Huyền Chỉ."
"Kiếp này chúng ta đã quay về quỹ đạo cũ, tại sao chàng còn..."
"Quỹ đạo?"
Y không nhẹ không nặng ném khăn tay lên bàn.
Ngẩng đầu lên lần nữa, vẻ lạnh lẽo trong mắt y còn hơn cả kiếp trước.
"Thế nào gọi là quỹ đạo?"
"Ta cưới Kiều Uyển Ninh, nàng gả cho Tiêu thống lĩnh, đó chính là quỹ đạo mà nàng nói sao?"
Y bỗng giơ tay nắm ch/ặt lấy cằm ta.
Nhìn chằm chằm vào ta, từng chữ từng chữ một nói:
"Kiều Ngọc Chiêu."
"Hôn sự của nàng, cô tự có sắp đặt."
"Nếu không muốn liên lụy người khác, thì hãy an phận một chút, đừng để cô phải bận tâm."
15
Khi trở về tửu trang, bóng chiều đã muộn.
Chiếc áo choàng lông cáo bạc vẫn khoác trên vai ta, y không cho phép ta cởi ra dễ dàng.
Đến tận khi xuống thuyền ta mới biết, hóa ra Tiêu thống lĩnh vẫn luôn đợi lệnh trên bờ.
Nhìn thấy ta, Tiêu thống lĩnh cười khổ, cúi đầu hành lễ.
"Điện hạ, Ngọc cô nương."
Bùi Huyền Chỉ đáp nhẹ một tiếng, liền ôm lấy eo ta, đưa ta lên xe ngựa Đông Cung.
Suốt dọc đường không nhanh không chậm, đưa ta trở về.
Nhưng ta không ngờ Kiều Uyển Ninh vẫn đang đợi ta.
Sau khi vào cửa, nàng liền hỏi ta với vẻ đầy phấn khích: "Tỷ tỷ, Tiêu thống lĩnh có hợp ý tỷ không?"
Ta đẩy nàng ra, lảo đảo bước đến bên bàn, rót một bát trà nóng uống cạn, lúc này mới thấy người ấm áp hơn đôi chút.
Quay đầu lại, ta đón lấy ánh mắt khó hiểu của nàng.
Khẽ giọng nói: "Uyển Ninh, về sau... không cần phải xem mắt cho ta nữa."
Ta nói với Kiều Uyển Ninh, ta không muốn gả cho ai cả.
Nàng không hỏi thêm gì, nhưng giữa đôi mày lại thoáng nét ưu tư.
Đêm đó, Kiều Uyển Ninh không về Hầu phủ.
Mà là ở trong phòng ta, cùng ta tâm sự.
Chén này đến chén khác, vậy mà lại tự chuốc mình say mèm.
Ta không còn cách nào khác, chỉ đành dìu nàng vào phòng trong nghỉ ngơi.
Giống như hồi nhỏ, nằm bên cạnh nàng, nghe nàng lảm nhảm.
Nàng rõ ràng đã buồn ngủ lắm rồi.
Nhưng cái miệng vẫn không chịu nghỉ.
Vừa khóc vừa cười ôm lấy ta.
Thì thầm bên tai ta không rõ chữ:
"Tỷ tỷ, Uyển Ninh sẽ cố gắng..."
"Muội sẽ cố gắng báo đáp tỷ tỷ, để tỷ tỷ tự do tự tại, sống những ngày tháng an nhàn."
"Nếu... nếu không ngăn cản được huynh ấy."
"Muội cũng sẽ cố gắng học cho tốt quy củ, làm một đích nữ Hầu phủ thật tốt, an phận gả vào Đông Cung."
"Đến lúc đó, cũng có thể bảo vệ tỷ tỷ cả đời..."
Ta có chút không hiểu.
Trong lòng lại bất an khó hiểu.
Đang định hỏi nàng câu này có ý gì.
Nàng đã chìm sâu vào giấc ngủ trong lòng ta rồi.
16
Đêm này, ta mơ một giấc mơ.
Trong mơ, ký ức kiếp trước ùa về như thủy triều.
Thứ ta mơ thấy, lại toàn là Kiều Uyển Ninh.
Ta bị phế hậu, Bùi Huyền Chỉ đón Kiều Uyển Ninh vào cung, phong làm hoàng hậu.
Nhưng nàng lúc đó đã m/ù lòa, trí tuệ chẳng khác nào đứa trẻ sáu tuổi.
Bùi Huyền Chỉ không nỡ giam cầm nàng.
Thế nên khi y lên triều hoặc xuất cung, trong cung không ai quản được Kiều Uyển Ninh.
Nàng thường một mình đi dạo trong cung.
Còn nhớ năm đó mùa đông, cũng là tuyết đầu mùa.
Bùi Huyền Chỉ xuất cung cầu phúc, vì tuyết lớn chặn đường, mấy ngày chưa về.
Trong mắt người khác, ta là phế hậu vốn đã thất sủng.
Y không có ở đó, cung nhân càng lười hầu hạ ta trong những ngày băng giá này.
Trong điện của ta không có than sưởi.
Ba bữa một ngày, cũng đều vô cùng đạm bạc.
Đến cả nước nóng cũng không có mà uống.
Khi b/ệnh đến mức gần như hôn mê, cũng không có ai truyền thái y đến chẩn trị cho ta.
Lúc đó ta từng nghĩ, cứ ch*t đi như vậy cũng tốt.
Ai ngờ Kiều Uyển Ninh vô tình lạc vào lãnh cung.
Lúc đó nàng đã không còn nhớ ta là ai nữa.
Nhưng nghe thấy ti/ếng r/ên rỉ của ta, nàng vẫn lần mò đến bên giường ta.
Giống như hồi nhỏ, gọi ta là tỷ tỷ.
Hỏi ta: "Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ? Tỷ bị b/ệnh rồi sao?"
Nàng nhát gan yếu đuối, trong lãnh cung tối om, cẩn thận bò vào ổ chăn của ta.
Dùng cách ngốc nghếch nhất để sưởi ấm cơ thể ta.
Lại cho ta ăn bánh hạt dẻ nàng giấu trong ngựk.
Rõ ràng nàng không thích ăn hạt dẻ.
Nhưng các món điểm tâm trong cung, chưa bao giờ thiếu món này.
Nàng hỏi ta: "Tỷ tỷ, ngon không?"
Lúc đó ta nhìn đôi mắt đã mất đi tiêu cự, nhưng vẫn trong veo của nàng.
Ngẹn ngào đáp: "Ngon."
Những ngày đó, nhờ có nàng, ta mới có thể gượng dậy được.
Nàng nói trong cung không có ai chơi cùng nàng.
Người anh trai thường ngày hay ở bên nàng cũng chẳng biết đã đi đâu.
Nàng liền ở lại lãnh cung mỗi ngày, cùng ở với ta.
Còn nói nàng thích ta.
Bảo ta nếu đói, khát, hay không thoải mái thì đều phải nói cho nàng biết.