Quả nhiên đến ngày hôm sau khi tôi thức dậy, anh ta đã đưa Lý Tử Điềm rời đi rồi.
Tôi cũng không vì thế mà đồng ý ở bên Trần Kỳ ngay.
Kết quả là tên nhóc này vẫn rất vui vẻ, vết thương vừa đỡ một chút đã đi theo chúng tôi tham gia vào công cuộc tái thiết sau thảm họa.
Đồng thời, cậu ấy bắt đầu thâm nhập vào cuộc sống của tôi từng chút một qua những chi tiết nhỏ nhặt.
Khi tôi nói chuyện điện thoại với bố mẹ, hai ông bà già cứ vô tình hay hữu ý nhắc đến cậu ấy.
Đến khi chuyển vào nhà mới, vừa mở cửa ra đã thấy đối diện chính là nhà của Trần Kỳ.
Đối diện với ánh mắt ngạc nhiên của tôi, cậu ấy cười hì hì.
"Mẹ tớ bảo gần nước thì được trông trăng, hơn nữa chúng ta ở gần nhau cũng tiện giúp đỡ lẫn nhau mà."
Thực tế đã chứng minh điều này hoàn toàn có thể.
Nửa năm sau, Trần Kỳ đã đường hoàng có được danh phận.
Ngày công khai trên mạng xã hội, một người bạn chung đột nhiên nhắn tin cho tôi, quanh co lòng vòng một hồi rồi bất ngờ gửi một đoạn ghi âm dài.
Bấm vào nghe, là giọng nói say xướt của Chu Ngôn, anh ta nũng nịu phàn nàn với tôi rằng uống nhiều quá nên khó chịu.
Sau khi được người bạn chung giải thích, tôi mới biết bố của Chu Ngôn đã qu/a đ/ời cách đây không lâu.
Trước khi mất, ông ấy đã lén lập di chúc, để lại toàn bộ tài sản đứng tên mình cho vợ và Lý Tử Điềm.
Kết quả thì khỏi phải nói, Chu Ngôn trực tiếp bị đuổi ra khỏi nhà.
Anh ta vốn không cam tâm, không chịu nổi việc phải đi c/ầu x/in mẹ kế, liền tìm đến Lý Tử Điềm, bảo cô ta đá/nh cắp tài liệu để giúp mình.
Nhưng Lý Tử Điềm nghe xong thì cười đến mức không thở nổi, mỉa mai anh ta là nằm mơ giữa ban ngày, đâu còn chút dáng vẻ ngây thơ, đáng thương của cô em gái ngày nào nữa.
Cho dù Chu Ngôn không cam tâm tìm luật sư kiện cáo, cuối cùng cũng chỉ đòi lại được vài nghìn tệ tiền sinh hoạt phí mỗi tháng.
Người bạn chung kia kể lại với vẻ đầy bất bình, tôi lại chỉ thấy nhàm chán, buông một câu "chẳng liên quan gì đến tôi" rồi trực tiếp chặn và xóa người đó.
Đến khi nghe tin tức về Chu Ngôn lần nữa, anh ta đã lên bản tin thời sự rồi.
Một thiếu gia từng đầy kiêu hãnh nay rơi vào cảnh sa cơ thất thế, sao có thể cam tâm, để mong vực dậy, anh ta lại nảy ra ý định làm giàu bằng con đường c/ờ b/ạc.
Kết cục cuối cùng chính là n/ợ một khoản n/ợ c/ờ b/ạc khổng lồ không trả nổi, bị người ta đá/nh thành tàn phế, rồi cô đ/ộc trút hơi thở cuối cùng trong một đêm mưa.
Tắt tivi, Trần Kỳ sán lại gần, líu lo giới thiệu cho tôi đặc điểm của từng địa điểm du lịch.
Tôi nhấp ngụm canh ngọt cậu ấy nấu, mãn nguyện nhắm mắt lại.
Mong chờ sự xuất hiện của mỗi ngày mai.