Hoàng hậu nhíu mày:

"Thái tử nên thận trọng lời nói, Thẩm Tư Nghiên nghĩa hiệp c/ứu người, con và nàng ấy chỉ mới gặp vài lần, sao gọi là hiểu rõ?"

"Nếu vì lời nói sơ suất của con mà làm ảnh hưởng thanh danh của người ta, đoạn tuyệt nhân duyên tốt đẹp của người khác, thì phải làm sao đây?"

Tề Hành lúng túng, quay đầu nhìn ta một cái.

"Nhi thần biết lỗi, xin rút lại lời vừa nói."

"Để tỏ lòng xin lỗi, xin mời Thẩm Tư Nghiên cô nương ở lại trong cung một thời gian."

"Một là để ta tiện tạ lỗi với cô nương, hai là từ nay đến hôn lễ của ta và Thái tử phi còn nửa tháng nữa, Thẩm Tư Nghiên là biểu muội của Thái tử phi, vừa hay có thể bầu bạn với nàng ấy một thời gian, cũng tiện để Thái tử phi làm quen với môi trường trong cung."

Ta vừa định từ chối, Hoàng hậu lại gật đầu.

"Như vậy rất tốt."

Biểu tỷ cũng tới nắm lấy tay ta.

"Nghiên nhi, Tề Hành là tỷ phu của con, ta không muốn hai người có hiềm khích."

"Con cứ ở trong cung bầu bạn với ta một thời gian đi."

06

Nhìn ánh mắt tha thiết của biểu tỷ, ta gật đầu, cuối cùng cũng đồng ý.

Dẫu sao cửa cung như biển sâu, sau này chị em ta muốn gặp lại, e là cũng chẳng còn mấy cơ hội.

Ban đầu, biểu tỷ vẫn còn thấy mới mẻ với mọi thứ trong cung.

Nàng thường kéo ta, lúc thì đi ngự hoa viên, lúc thì đến tiểu trù phòng tìm chút đồ ăn ngon.

Những lúc vắng người, ta cũng hát cho nàng nghe, múa cho nàng xem.

Mỗi khi Tề Hành tan học từ Thái học trở về, đều sẽ đến bầu bạn với biểu tỷ.

Có khi họ cùng nhau đá/nh cờ.

Có khi họ ra bờ hồ cho cá ăn, Tề Hành cũng kể cho nàng nghe mấy chuyện thú vị chốn triều đình.

Biểu tỷ luôn cười rất ngọt ngào.

Hai người đứng cạnh nhau, tựa như một cặp trời sinh, vô cùng bình yên.

Lo biểu tỷ ở trong cung lâu ngày sẽ buồn chán, ngày nào Tề Hành cũng nhất định m/ua đồ ăn ngon cho nàng.

Bánh sơn tra ở Đông thị, vịt quay ở Tây thị.

Thứ gì biểu tỷ thích, chàng đều có đủ.

Còn ta, mỗi lần ước chừng thời gian Thái tử trở về, đều cố tình rời đi trước.

Ngày hôm đó là tiệc sinh thần của Lục hoàng tử, biểu tỷ nắm tay ta:

"Nghiên nhi, đừng vội đi. Tề Hành không biết hôm nay sẽ mang món ngon gì về, đợi thêm nửa canh giờ nữa, chúng ta cùng thưởng thức nhé."

Ta từ chối khéo:

"Tỷ tỷ, Thái tử sắp là phu quân của tỷ rồi, muội nên biết tránh né thì hơn."

Biểu tỷ nghi hoặc:

"Anh em một nhà, có gì mà phải tránh né."

Ta viện cớ mình phải đi chuẩn bị tiết mục cho tiệc sinh thần, vội vàng rời đi.

Trong hành lang, ta cúi đầu chạy nhanh, đ/âm sầm vào người khác.

Ngẩng đầu lên mới phát hiện người đó chính là Tề Hành.

Chàng xách hai túi sơn tra, mặt lạnh tanh nhìn ta.

"Tại sao lại vội vàng như vậy, Thẩm Tư Nghiên, nàng đang cố ý tránh mặt cô sao?"

Ta gi/ật mình, không biết tại sao hôm nay chàng lại về sớm hơn nửa canh giờ so với mọi ngày.

"Xin lỗi, tỷ phu."

Sau khi nhỏ giọng xin lỗi, ta vội vã muốn rời đi.

Cổ tay bị một bàn tay nắm ch/ặt.

"Hôm nay cô m/ua dư một túi sơn tra, túi này nàng cầm lấy mà ăn đi."

"Túi có vị chua ngọt này là của Đường nhi, túi thuần ngọt này là cho nàng."

Ta sững sờ.

Tề Hành vậy mà vẫn còn nhớ khẩu vị mà ta thích.

Đó là thứ ta từng khao khát, nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác xưa.

Ta có chút kinh ngạc, theo bản năng lùi lại một bước, rồi lắc đầu.

Túi sơn tra thuần ngọt vẫn treo lơ lửng giữa không trung.

Giây tiếp theo, một bàn tay to lớn mạnh mẽ khác từ trong tay Tề Hành gi/ật lấy túi sơn tra.

"Hoàng huynh, nàng không ăn thì để đệ ăn, đệ thích ăn ngọt nhất."

Ta quay đầu nhìn lại, hóa ra là Tam hoàng tử Tề Lịch.

Chàng tựa vào cột đỏ bên hành lang, lấy thanh sơn tra trong túi ra, cắn một miếng hết bốn năm thanh.

Tề Hành khẽ cau mày.

Biểu tỷ cũng không biết từ lúc nào đã đuổi theo tới, tay cầm chiếc khăn tay ta vừa đá/nh rơi.

"Hai người đang nói gì mà náo nhiệt thế?"

Tề Hành thấy biểu tỷ, vội vàng đưa túi sơn tra còn lại cho nàng.

"Đường nhi, hôm nay cửa hàng có khuyến mãi, m/ua một tặng một, ta m/ua dư chút sơn tra nàng thích, mau nếm thử đi."

Trong lúc lúng túng, Tề Lịch lên tiếng:

"Thẩm Tư Nghiên, không phải lát nữa nàng phải dâng ca múa trong tiệc cung đình sao?"

"Ăn đồ ngọt không tốt cho cổ họng đâu, nghe nói nàng giỏi ca múa, lát nữa phải thể hiện cho tốt đấy."

Biểu tỷ cũng cười nói:

"Tài nghệ của Nghiên nhi là hạng nhất, đến lúc đó các người tự nhiên sẽ biết."

Ta như trút được gánh nặng, vội vàng gật đầu.

"Phải phải, hai người cứ trò chuyện đi, muội đi chuẩn bị đây."

07

Trong tiệc sinh thần, tiểu thọ tinh Lục hoàng tử vừa nhìn thấy ta liền lao tới ôm chầm lấy ta.

Nỗi sợ hãi khi rơi xuống nước hôm trước đã qua đi, Lục hoàng tử chớp chớp đôi mắt tròn xoe nhìn ta.

"Nghiên nhi tỷ tỷ, hôm đó tỷ có ơn c/ứu mạng với đệ, mau mau lên đây, tỷ ngồi cạnh đệ đi."

Dưới sự cho phép của Hoàng hậu, ta theo Lục hoàng tử ngồi xuống bên cạnh người.

Ta vừa ngồi xuống, Lục hoàng tử lại đi kéo biểu tỷ của ta.

"Đường nhi tỷ tỷ là Thái tử phi, tự nhiên cũng là tỷ tỷ của đệ."

"Hôm nay đệ là tiểu thọ tinh, tỷ tỷ nhất định phải nể mặt đệ, ngồi cạnh đệ nhé."

Mọi người bị Lục hoàng tử chọc cười, biểu tỷ cũng theo đó ngồi xuống cạnh Lục hoàng tử.

Vừa ngồi xuống, cậu bé khẽ nói với ta và biểu tỷ:

"Nghiên nhi tỷ tỷ, ơn c/ứu mạng của tỷ, đệ không biết lấy gì báo đáp."

"Hôm nay khách dự tiệc đều là hoàng thân quốc thích, con cháu thế gia, Nghiên nhi tỷ tỷ không bằng nhân cơ hội này nhìn xem, có ai vừa mắt thì nói với đệ, đệ sẽ làm mai cho Nghiên nhi tỷ tỷ."

Ta và biểu tỷ nhìn nhau, bật cười khúc khích.

Không ngờ Lục hoàng tử còn nhỏ mà đã tinh quái, lại muốn làm mai cho ta để báo đáp ơn nghĩa.

Biểu tỷ lại tưởng thật, nàng khẽ che miệng:

"Nghiên nhi, tiểu điện hạ biết đâu lại thật sự tìm cho muội một mối hôn sự tốt, lát nữa ta cũng sẽ giúp muội tham mưu."

Ta mỉm cười không nói, nhìn xuống dưới đài, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Tề Lịch.

Chàng dường như đã nhìn ta rất lâu, sau khi bị ta bắt gặp, có chút ngượng ngùng gật đầu với ta.

Thực ra ta rất cảm kích việc Tề Lịch vừa giải vây cho mình.

Không chỉ vừa rồi, kiếp trước chàng cũng đã giúp đỡ ta rất nhiều.

Khi đó, chàng tình cờ vào cung, phát hiện mối qu/an h/ệ giữa ta và Tề Hành không giống như lời đồn bên ngoài.

Thấy ta ngày nào cũng buồn bã, chàng từng hỏi ta:

"Thẩm Tư Nghiên, hoàng huynh bỏ trống hậu cung chỉ vì một mình nàng, nhưng tại sao nàng không còn vui vẻ như trước nữa?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trở lại tuổi lên sáu, tôi vạch trần âm mưu của gia đình anh rể

Chương 6
Năm tôi 6 tuổi, vào dịp Trung thu, mẹ được mời đưa tôi đến nhà chị gái để ăn cơm đoàn viên. Chị gái đã chuẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn, thế nhưng nhà chồng chị chỉ lo cắm cúi ăn uống, rồi lại đẩy đứa cháu gái 6 tháng tuổi cho người chị vừa mới tất bật xong. Mẹ xót con gái nên bảo chị cứ ăn trước đi, còn bà thì đẩy xe nôi đưa cháu ngoại xuống lầu dạo mát. Khi quay trở lại, chiếc xe nôi đã trống không. Anh rể nổi trận lôi đình, chửi bới mẹ tôi xối xả, bắt bà phải đền đứa trẻ. Chị gái ngày ngày đẫm lệ, chẳng bao lâu sau vì quá đau buồn mà sinh bệnh rồi trở nên điên loạn, bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa. Mẹ tôi vô cùng dằn vặt, bà gieo mình từ trên sân thượng xuống, để lại cho tôi câu nói cuối cùng: "Viên Viên, mẹ có tội, ngay cả một đứa trẻ cũng không trông coi nổi, hại cả đời chị con." Thế nhưng về sau tôi mới biết, tất cả chuyện này thực chất là âm mưu của gia đình anh rể. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày Trung thu năm 6 tuổi. Mẹ đang mỉm cười đón lấy chiếc xe nôi: "Phương Phương, con ăn trước đi, mẹ đưa Tiểu Mãn xuống dưới dạo một vòng rồi về." Tôi lao tới, chắn ngay trước cửa: "Mẹ, đừng đi!"
Hiện đại
Tình cảm
0
Tiểu Ngũ Chương 9