Học phí, phí sinh hoạt, cùng với tiền th/uốc men điều trị quanh năm của mẹ cậu ta.
Tất cả đều đang chờ người đến c/ứu rỗi.
05
Bữa sáng đắt đỏ chỉ duy trì được đúng ba ngày, rồi đổi thành sữa đậu nành và bánh bao.
Sữa đậu nành ở đại học thoang thoảng mùi nước lã nồng nặc.
Bánh bao thì là loại làm sẵn rồi hâm nóng, ăn vào miệng vừa chua vừa tanh.
Có bạn học đi ngang qua, nghển cổ nhìn đống đồ ăn trên bàn rồi trêu chọc một câu:
“Ối, cặp đôi hào môn mới ba ngày đã trở về thời nghèo khó rồi à?”
Tô Dung Dung cắn một miếng bánh bao, mùi tanh xộc lên tận óc, cô ta lập tức nhổ ra.
Chu môi bất mãn:
“Anh Tống, tại sao bữa sáng hôm nay không phải cà phê và bánh mì vòng nữa? Thứ rẻ tiền thế này sao em nuốt nổi?”
Sắc mặt Tống Tinh Thùy hơi khó coi.
Kể từ khi tôi c/ắt đ/ứt sự bảo trợ.
Cậu ta rơi vào cảnh túng thiếu.
Người chưa bao giờ phải lo nghĩ về kinh tế suốt bao năm nay.
Nay lại bắt đầu phải tính toán chi li từng đồng tiền ít ỏi còn lại.
Cậu ta cố nén kiên nhẫn dỗ dành:
“Dung Dung, đợi anh ki/ếm được nhiều tiền, nhất định sẽ bù đắp cho em thật tốt.”
“Bây giờ... bây giờ em cứ tạm chịu đựng một chút đi...”
Chiếc bánh vẽ tương lai thay thế cho vị bánh bao trong miệng.
Tô Dung Dung tin sái cổ vào việc bạn trai mình sẽ trở thành nhân vật mới nổi.
Cô ta lao tới ôm hôn cậu ta một cái.
Chiếc bánh bao khó ăn trở thành minh chứng cho tình yêu đồng cam cộng khổ.
Thấy tôi bước vào lớp, giọng cô ta đột ngột tăng lên vài decibel:
“Anh Tống, em tin sau này anh nhất định sẽ trở thành nhân vật mới nổi ở Thượng Hải, đến lúc đó, những kẻ ham sang phụ khó đừng có mà mặt dày mày dạn bám lấy anh nữa.”
“Ngày mai là sinh nhật em, anh Tống bao trọn khách sạn Kim Hành để tổ chức tiệc sinh nhật cho em, các bạn trong lớp nhất định phải đến nhé.”
“Thiệp mời em đã gửi cho mọi người rồi.”
Cái "mọi người" trong miệng cô ta.
Không bao gồm tôi.
Nhưng điều này không ngăn được ánh mắt tất cả mọi người đổ dồn về phía tôi, chờ đợi phản ứng của tôi.
Tôi điềm nhiên gật đầu nhẹ.
Có tiệc miễn phí tội gì mà không hưởng?
Lúc này các bạn học mới cầm thiệp mời trên bàn, x/ác nhận sẽ đến dự tiệc.
06
Tô Dung Dung nhìn tôi đầy khiêu khích.
Tay vẫn khoác lên cổ Tống Tinh Thùy, như thể đang nắm ch/ặt một cổ phiếu tiềm năng, khoe khoang với tôi.
Cô ta tưởng rằng việc các bạn trong lớp nhận lời mời là vì muốn lấy lòng cô ta và Tống Tinh Thùy.
Tôi chợt nhớ đến tình tiết trong nguyên tác.
Khách sạn Kim Hành là khách sạn đắt đỏ nhất thành phố, chi phí vô cùng xa xỉ.
Khi biết tin Tống Tinh Thùy đưa bạn gái mới đến đó tổ chức sinh nhật, tôi đã gh/en tị đến phát đi/ên.
Lý trí mất sạch, tôi xông vào bữa tiệc sinh nhật làm lo/ạn.
Gào thét đi/ên cuồ/ng:
“Anh từng nói cả đời này chỉ tổ chức sinh nhật cho một mình em, tại sao anh lại đưa người phụ nữ khác đến đây?”
Tống Tinh Thùy vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt đó.
Ánh mắt nhìn tôi.
Giống như đang nhìn một mụ đàn bà đanh đ/á vô lý.
“Dung Dung là bạn gái tôi, đương nhiên tôi phải đưa cô ấy đến, hơn nữa quãng đời còn lại, tôi chỉ tổ chức sinh nhật cho một mình cô ấy.”
Sự gh/en tị chiếm lấy toàn bộ lý trí của tôi.
Tôi đi/ên cuồ/ng chuyển tiền cho Tống Tinh Thùy.
Cố gắng níu kéo chút tình yêu xưa cũ.
Nghĩ đến đây.
Tôi đ/au đầu xoa trán.
Đây chính là sức mạnh của cốt truyện sao?
Một thiên kim tiểu thư như tôi mà lại đi làm mấy trò giảm chỉ số thông minh này?
Thậm chí sau khi làm lo/ạn xong.
Hóa đơn khách sạn Kim Hành vẫn là tôi thanh toán.
Rồi lại khóc lóc xin lỗi, cố gắng để Tống Tinh Thùy tha thứ cho sự bồng bột nhất thời của mình.
Đúng là bị tà m/a nhập x/ác.
Tống Tinh Thùy thấy tôi vỗ trán đầy bực bội, tưởng rằng tôi hối h/ận vì đã không chấp nhận lời tỏ tình của cậu ta.
Giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn:
“Xin lỗi cô Ôn, tiệc sinh nhật lần này tôi và Dung Dung không mời cô, bởi vì--”
Cậu ta nhìn bạn gái trong lòng đầy tình tứ, “Tôi sợ Dung Dung hiểu lầm.”
“Nếu cô không vui, tôi có thể đặt một bàn tiệc gần khách sạn.”
Tôi phất tay ngắt lời:
“Tôi chỉ đang cân nhắc xem tối nay ra khơi nên chọn du thuyền nào thôi.”
“Ch*t ti/ệt, bố tôi m/ua một lúc năm chiếc du thuyền, khiến lần nào đi biển tôi cũng mắc chứng khó chọn lựa.”
Sắc mặt Tống Tinh Thùy thay đổi xoành xoạch.
Đỏ bừng vì x/ấu hổ và nh/ục nh/ã.
Cậu ta nghiến răng nghiến lợi thốt ra một câu:
“Tốt lắm, để xem cô kiên trì được bao lâu.”
“Đến lúc đó đừng có mà gh/en tị rồi chạy đến phá đám tiệc sinh nhật!”
Chiều tối.
Đúng lúc tôi đang đứng trên boong tàu hóng gió biển.
Điện thoại đột ngột vang lên.
Tống Tinh Thùy hiếm hoi lắm mới chủ động liên lạc với tôi.
Thay vì việc tôi đi/ên cuồ/ng gọi điện cho cậu ta hàng chục lần như trong cốt truyện.
Vừa bắt máy, giọng nói gi/ận dữ của cậu ta truyền đến:
“Ôn Tự Ngôn, tại sao thẻ cô đưa tôi lại không dùng được? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
“Cô có biết tôi đang chờ thẻ này để thanh toán không? Bao nhiêu người nhìn vào, cô bảo tôi giấu mặt vào đâu?”
07
Tống Tinh Thùy bị thông báo không thể sử dụng thẻ khi đang thanh toán.
Lý do là chủ thẻ và người cầm thẻ không trùng khớp.
Nhưng trước đây cậu ta cầm thẻ này bao bạn học đi ăn.
Quản lý chưa bao giờ hỏi tại sao cậu ta lại cầm thẻ này.
Lần này, trước mặt bao nhiêu người.
Quản lý lạnh lùng nói:
“Xin lỗi, thẻ thành viên không được phép quẹt nếu không phải chính chủ, ông Tống có thể cân nhắc dùng căn cước công dân của mình để làm một thẻ nạp tiền, nạp trước từ hai mươi vạn, nạp tiền sẽ có ưu đãi ạ.”
Giữa những ánh mắt thắc mắc và phàn nàn của đám đông.
Tống Tinh Thùy nắm ch/ặt nắm đ/ấm.
Đây là lần đầu tiên cậu ta mất mặt trước mặt bạn học như vậy.
“Tôi đã từng quẹt thẻ này rất nhiều lần rồi mà.”
“Trước đây là trước đây, khách sạn chúng tôi luôn có quy định như vậy, ông Tống có cân nhắc tự làm thẻ không?”
Tống Tinh Thùy nghiến răng ken két.
Cậu ta lấy đâu ra hai mươi vạn để làm thẻ?
Thậm chí ngay cả hóa đơn bữa ăn hơn bảy vạn này cậu ta cũng không trả nổi.
Chắc chắn là do Ôn Tự Ngôn, cái cô tiểu thư này giở trò.
Chỉ để ép cậu ta phải phục tùng.
Chẳng qua là thấy cậu ta đối xử tốt với cô gái khác nên hối h/ận mà thôi.
Tống Tinh Thùy lấy điện thoại ra.
Gọi hết cuộc này đến cuộc khác.
Người ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng chậm rãi bắt máy.
Nhưng thứ cậu ta nhận được chỉ là một câu của tôi:
“Thẻ của tôi đương nhiên chỉ có tôi mới được quẹt, bạn học Tống dẫn bạn gái đi ăn, sao có thể ăn cắp thẻ của người khác được?”
Giọng Tống Tinh Thùy đột ngột nghẹn lại.
Ấp úng hồi lâu không nói nên lời.
Tôi cúp máy, ra lệnh cho quản gia lái du thuyền quay về.
Chỉ vì vừa rồi quản lý khách sạn đã gọi điện cho tôi.