Nàng đề nghị dừng việc tu sửa điện tế lễ mà Tiêu Thừa Uyên xây dựng cho ta, vận chuyển toàn bộ gỗ và tiền bạc đến Giang Nam.
Trung thư cùng dâng sớ, Tiêu Thừa Uyên sống ch*t không đồng ý.
Hắn gi/ận dữ quát:
"Trong lòng ngươi rốt cuộc có mẫu hậu ngươi không?"
Hứa Diệu Ninh đứng sau bức bình phong:
"Bệ hạ, khoảng thời gian ta hôn mê, Thẩm hoàng hậu cũng đã tới gặp ta."
Tiêu Thừa Uyên nghẹn họng:
"Nàng ấy đi gặp ngươi? Nàng ấy nói gì với ngươi? Nàng ấy có nhắn nhủ gì cho trẫm không?"
Hứa Diệu Ninh cười lạnh:
"Tại sao nàng ấy không gặp ngài, ngài còn không hiểu sao?"
Tiêu Thừa Uyên suy sụp, thân hình loạng choạng, cuối cùng cũng đặt ngọc tỷ xuống.
...
Sau đó, Hứa Diệu Ninh đề nghị muốn lập Thu Thu làm Hoàng thái nữ.
Tông thất cầm đầu quỳ giữa điện:
"Công chúa quả thực có tài cán."
"Nhưng tổ chế chưa bao giờ có tiền lệ nữ tử kế vị."
"Hơn nữa, bàn tay của Hoàng hậu nương nương chẳng phải đã vươn quá dài rồi sao? Nữ tử hậu cung không được can chính, nương nương đến lễ nghi cơ bản này cũng không biết ư?"
"Nàng ta hiểu cái gì chứ? Chỉ là một con đàn bà b/án cá..."
Thu Thu gi/ận dữ:
"Phóng túng!"
"Các ngươi là thần, mẫu hậu là quân, lại dám nghị luận Hoàng hậu đương triều. Người đâu, kẻ vừa nói lời xằng bậy kia, lôi xuống xử trảm."
Chúng nhân im bặt.
Nàng lại lật mở ba bản tấu chương trước mặt.
"Lũ lụt Vân Châu, là ai chủ trương mở kho c/ứu người trước?"
Không ai lên tiếng.
"Giang Nam hạn hán, là ai dừng thu thuế?"
Trong điện vẫn yên tĩnh.
Thu Thu lại hỏi:
"Quân lương nơi biên cương, là ai truy đòi về?"
Vị tông thất kia đỏ bừng mặt.
"Vậy tại sao bản công chúa không thể kế vị?"
"Nhưng ngươi là nữ tử."
Thu Thu đặt bút chu sa xuống.
"Lãnh thổ Đại Thịnh, công nhận người có thể giữ lấy nó, không phân biệt nam nữ."
Ngoài điện ánh mặt trời rực rỡ, rơi trên những hoa văn màu vàng kim trên vai nàng.
Ta đứng dưới bậc ngọc.
Bỗng nhớ tới năm xưa nó rét run người, hỏi ta có phải tới đón nó không.
Đứa trẻ đến c/ầu x/in một thái y cũng không dám nói lớn tiếng ấy.
Giờ đây đã có thể ngồi trước mặt văn võ bá quan, khiến tất cả mọi người phải lắng nghe nó.
Mùa đông năm đó, chiếu thư lập thái tử được đưa vào Tê Ngô cung, Thu Thu được lập làm Hoàng thái nữ.
12
Ba thành phía Bắc đồng loạt báo nguy.
Tiêu Thừa Uyên b/ệnh nặng, triều thần lại đề nghị chọn nam tử trưởng thành trong tông thất để nhiếp chính.
Thu Thu không tranh luận.
Nàng khoác áo giáp, đích thân ra chiến trường.
Cơn gió lạnh cuốn theo chiếc áo choàng sau lưng nàng.
Dưới thành là ba vạn tướng sĩ tập kết trong đêm.
Nàng trải từng bản quân báo đã điều tra được ra, chỉ rõ vị trí đường lương của quân địch trước mặt mọi người.
Sau đó điều Tây doanh tập kích lương kho, lệnh Bắc doanh kiên thủ cửa thành.
Bảy ngày sau, quân địch rút lui.
Khi Thu Thu hồi cung, văn võ bá quan quỳ đầy các bậc thang dài.
Lần này, không còn ai nói nữ tử không thể kế vị nữa.
Tiêu Thừa Uyên đã không thể xuống giường.
Hắn tựa vào chiếc gối mềm ta từng dùng, nghe cung nhân đọc nốt chiến báo phương Bắc.
Thật lâu sau, hắn mới bảo người lấy chiếu thư thoái vị.
Khi ấn ngọc tỷ xuống, tay hắn r/un r/ẩy dữ dội.
Thu Thu quỳ trước giường.
Tiêu Thừa Uyên nhìn nó, môi cử động vài lần.
"Mẫu hậu con thấy con ngày hôm nay, chắc chắn sẽ rất vui."
"Trẫm tự hào vì con."
"Thu Thu, là trẫm n/ợ con, con có thể tha thứ cho trẫm không?"
Thu Thu rủ mắt.
Nhận lấy chiếu thư thoái vị.
Nàng không rơi lệ vì lời thừa nhận muộn màng này.
Ngày đại lễ đăng cơ.
Nàng mặc long bào màu huyền, từng bước đi lên bậc ngọc.
Trở thành Nữ đế đầu tiên của Đại Thịnh.
Cũng là bậc quân vương trẻ tuổi nhất kể từ khi lập quốc.
Các em nhỏ đứng dưới điện.
Mẫu phi của chúng sợ đến r/un r/ẩy cả người.
Cứ ngẫm rằng tân đế sẽ nhổ cỏ tận gốc.
Thu Thu lại ra lệnh đưa chúng tới Quốc Tử Giám.
Nuôi dạy như con cháu tông thất bình thường.
Không cho phép bất kỳ ai mượn danh nghĩa của chúng để tranh ngôi.
Nàng từng bị anh chị b/ắt n/ạt.
Nhưng không mang những nỗi đ/au đó trút lên những đứa trẻ nhỏ hơn.
Khi tiếng chúc mừng vang lên, Thu Thu ngồi trên long ỷ cao vời vợi.
13
Tháng thứ ba sau khi Thu Thu đăng cơ.
Hứa Diệu Ninh hoàn lại phượng ấn, quỳ trong ngự thư phòng.
Thu Thu lập tức đứng dậy đi đỡ nàng.
"Diệu Ninh di, người không cần quỳ."
Hứa Diệu Ninh không đứng dậy.
Nàng lấy con cá gỗ từ trong ngựk ra, đặt trước mặt Thu Thu.
Ngón tay ấn lên bụng cá.
Con cá gỗ mở ra từ giữa, bên trong giấu một chiếc khóa trường mệnh nhỏ hơn cả móng tay.
Đó là thứ Chu Thanh Sơn m/ua cho con của họ năm xưa.
"Bệ hạ, thần muốn xin một đạo chỉ cho phép xuất cung."
Thu Thu nhìn những vân núi trên bụng cá.
"Người muốn đi tìm chủ nhân của con cá gỗ này sao?"
Hứa Diệu Ninh sững người.
Sau đó khẽ gật đầu.
"Chàng tên Chu Thanh Sơn, là chồng của thần."
"Cũng là cha của đứa con chưa kịp chào đời của thần."
"Dù nhiều năm trôi qua như vậy, chàng có lẽ đã không còn trên đời này nữa."
Nàng rủ mắt.
Ngón cái chậm rãi mơn trớn đuôi cá.
"Nhưng thần vẫn muốn quay về xem thử."
"Nếu chàng còn sống, đã có cuộc sống riêng, thần chỉ đứng xa nhìn một cái rồi đi."
"Nếu chàng đã ch*t, thần sẽ tìm thấy m/ộ chàng, thắp cho chàng nén hương."
"Thần còn muốn ch/ôn chiếc khóa trường mệnh của con bên cạnh chàng."
Thu Thu nắm lấy tay nàng.
"Tại sao bây giờ mới nói cho con biết?"
Hứa Diệu Ninh mỉm cười.
"Khi trước, ngay cả bản thân người còn không bảo vệ nổi."
"Nói cho người, chỉ khiến người thêm một phần áy náy."
"Giờ đây Thu Thu đã là Hoàng đế, cuối cùng có thể mở cánh cửa cung đó thay thần rồi."
Thu Thu cúi đầu.
Nước mắt rơi trên đôi bàn tay đang nắm ch/ặt.
"Đi đi."
"Nếu không tìm thấy, vậy thì quay về, Thu Thu sẽ bảo vệ người."
Ngày Hứa Diệu Ninh rời cung.
Nàng mặc một bộ y phục vải thô bình thường nhất.
Nàng không mang theo châu báu.
Chỉ cầm theo cá gỗ, d/ao cá và lộ dẫn Thu Thu chuẩn bị cho nàng.
Khi cửa cung mở ra.
Nàng đứng dưới ánh mặt trời, ngoảnh lại nhìn Thu Thu một cái.
Sau đó từng bước từng bước đi ra ngoài.
Tiêu Thừa Uyên cũng biết tin nàng rời đi.
Cung nhân hỏi có cần phái người ngăn Hứa Diệu Ninh lại không.
Hắn say khướt trên giường, hồi lâu mới lắc đầu.
Sau khi rời cung, Hứa Diệu Ninh viết cho Thu Thu hai lá thư.
Lá thư đầu tiên gửi từ chợ cá cũ, nơi đó đã thay đổi hoàn toàn.
Sạp cá năm xưa không còn nữa.
Căn nhà gỗ Chu Thanh Sơn từng ở cũng sập một nửa.
Người già trong thôn kể rằng, năm đó sau khi vết thương lành, chàng vẫn đợi Hứa Diệu Ninh ở chợ cá rất nhiều năm.
Mỗi khi có xe ngựa trong cung đi ngang qua, chàng đều đuổi theo xem.
Sau đó trên núi xảy ra lũ lụt.