Đối tượng xem mắt cao, phú, soái đến nhà tôi, em gái là người mở cửa.
Dòng bình luận lướt qua:
【Đến rồi, nữ chính sắp hỏi nam chính có phải là gia sư của con nữ phụ hay không.】
【Tôi ủng hộ việc gặp được người đàn ông cực phẩm thì nên dùng mọi th/ủ đo/ạn để giành lấy.】
【Sau khi nam chính yêu nữ chính thì sức hút bạn trai tăng vọt, nữ chính là người thắng cuộc cuối cùng.】
Tôi vội vàng đuổi theo.
Lúc này tôi đang mặc váy hai dây, tóc sấy khô một nửa, vẻ mặt đáng thương: "Tại sao anh không nói một tiếng đã đi rồi?"
Sở Tây Dữ nhìn tôi: "Cô có một đứa con tên là A Đậu?"
Tôi ngạc nhiên nhìn anh: "Có phải con chó nhà em cũng b/ắt n/ạt anh không? Cho nên anh gi/ận rồi?"
"Chó?" Anh ấy vẻ mặt kinh ngạc.
Tôi gật đầu.
Vì người đàn ông cao, phú, soái cực phẩm của tôi, Cẩu Đản đổi tên thành A Đậu thì có đáng là gì?
01
Anh ấy vẫn nghi hoặc: "A Đậu là một con chó? Chó cũng cần gia sư sao?"
Tôi đương nhiên không thể nói là em gái đang lừa anh ấy.
Dù sao lúc này, tôi mới quen anh ấy không lâu.
Độ tin cậy của tôi và Khương Diệp trong mắt anh ấy gần như ngang nhau.
Tôi vô thức xoa gấu váy hai dây: "A Đậu là chó của em, nhưng nó luôn không nghe lời, vừa nãy còn làm đổ sữa lên người em. Em biết anh đến, nên mới vội vàng tắm rửa sấy tóc mà không nghe thấy điện thoại anh gọi."
"Nhưng em nhìn thấy bóng anh ở cửa sổ, nên em vội vàng đuổi theo. Em tra trên mạng thấy bảo chó không nghe lời thì có thể tìm giáo viên, chắc chắn là em gái em nhầm ngày rồi, không phải hôm nay."
Lúc này đã sang thu.
Tôi quả thực vội vàng vì sợ bỏ lỡ người đàn ông ưu tú trong bình luận, cũng không kịp thay quần áo, chỉ xỏ dép lê đã đuổi theo, ngay cả tóc cũng chưa kịp sấy khô.
Tôi hắt hơi một cái.
Anh ấy lập tức xin lỗi: "Xin lỗi, là tôi không hiểu rõ tình hình. Gió nổi rồi, hơi lạnh, đừng để bị cảm, tôi đưa cô về trước."
【Tôi cứ ngỡ như nhìn thấy cảnh "lạnh quá" đó vậy.】
Cửa thang máy vừa mở, cả hai chúng tôi đều có chút ngượng ngùng.
Người đông quá.
Tuy tôi biết cách tận dụng ưu thế của bản thân để thu hút người trước mắt, nhưng bộ váy ngủ hai dây này trước sự chú ý của mọi người vẫn khiến tôi thấy hơi ngại.
Sau khi chen vào, Sở Tây Dữ lập tức chắn trước mặt tôi.
Nhưng thế vẫn chưa đủ...
Tôi nhân cơ hội nắm lấy áo sơ mi của anh ấy, đ/âm sầm vào lồng ngựk anh, còn khẽ nói: "Xin lỗi."
Anh không từ chối.
Mà tai tôi thật sự đỏ bừng cả lên.
Cơ thể này, đừng nói là nữ chính trong bình luận, ai mà bỏ qua được chứ?
Tôi cảm nhận rõ ràng lưng Sở Tây Dữ thẳng đứng lên, cả người căng cứng.
Nhưng dù vậy, anh ấy vẫn giơ tay, ôm lấy tôi, giúp tôi che chắn phía sau lưng.
Ch*t thật, tôi cảm thấy anh ấy còn giỏi hơn cả tôi.
Tôi lập tức buông tay: "Xin lỗi, vừa rồi em chỉ thấy mình mặc thế này quá thất lễ."
Tôi thực sự rưng rưng nước mắt.
Thực ra là vì lúc đ/âm vào mạnh quá, mũi bị va đ/au.
Về đến nhà, Khương Diệp đã đi rồi.
Tôi nói với anh: "Anh Sở, anh đợi em thay quần áo chút nhé."
Sở Tây Dữ ngồi trên ghế sofa, khiến tôi cảm thấy chiếc ghế sofa dễ thương nhà mình cũng trở nên sang trọng hơn vài phần.
Lúc này, con chó của tôi nhảy ra.
Tôi gọi một tiếng: "A Đậu..."
A Đậu không thèm đếm xỉa đến tôi.
Quẹo cua cái là đi mất.
Đương nhiên A Đậu không thèm đếm xỉa đến tôi.
Vì con chó của tôi thực sự tên là Cẩu Đản.
02
【Nữ phụ này đúng là cố ý, rõ ràng mặc gợi cảm thế này để quyến rũ nam chính, kết quả lên thang máy thấy người khác lại giả vờ ngượng ngùng.】
【Nhưng dáng của nữ phụ đúng là đỉnh thật, chỉ sợ nam chính thực sự ăn chiêu này.】
【Dáng nữ chính nhà chúng ta cũng đâu có tệ, với lại nữ chính trông đáng yêu, nam chính thiên vị kiểu đáng yêu hơn.】
Tôi thầm cười lạnh.
Nhưng lại không muốn nghe theo ý kiến của bình luận mà thay sang phong cách đáng yêu.
Tôi thay váy liền thân màu trắng tinh khiết bước ra, nhìn thấy Sở Tây Dữ và Cẩu Đản... A Đậu đang chơi đùa rất hòa thuận.
Tôi giả vờ ngạc nhiên: "A Đậu có vẻ khá nghe lời anh đấy."
Sở Tây Dữ cười: "Có lẽ tôi trông hơi dữ, nó sợ tôi."
"Đi thôi, làm phiền anh rồi."
Hôm nay tôi và anh ấy hẹn ăn cơm, nhưng tôi muốn tặng quà cho bạn, nên anh ấy đề nghị qua đón tôi.
Tôi không ngờ anh ấy sẽ trực tiếp lên tìm tôi.
Càng không ngờ em gái ruột của mình lại muốn cư/ớp người của tôi.
Tôi bê ra một chú gấu trang trí siêu lớn, rồi ôm theo bó hoa.
Anh vừa thấy liền chủ động nhận lấy: "Nếu tôi không lên đón cô, cô định một mình bê xuống à?"
"Được chứ, em không yếu đuối đến thế, với lại còn có thang máy mà." Tôi cười cảm ơn anh: "Bây giờ có anh giúp, thực sự rất cảm ơn."
Khi anh ôm chú gấu, đường nét cơ bắp trên người rất rõ ràng, chiếc áo sơ mi càng trở nên ôm sát.
Cơ ngựk đó gần như muốn trào ra ngoài.
Tôi thậm chí không dám nhìn chằm chằm anh, chỉ có thể lén lút nhìn anh từ trong bó hoa.
"Cô đang nhìn gì thế?"
Tôi buột miệng: "Nhìn anh đẹp trai."
【Đồ mê trai, nam chính chắc chắn không thích cô gái không biết giữ ý tứ như vậy đâu.】
【Mau cho bảo bối em gái chúng ta xuất hiện đi, tối nay nam chính sẽ anh hùng c/ứu mỹ nhân đấy.】
Trong bình luận không nói làm thế nào để anh hùng c/ứu mỹ nhân, làm thế nào để tránh, chỉ có thể tùy cơ ứng biến thôi.
Sau khi tặng quà xong.
Anh lái xe đến khách sạn đã hẹn.
Ở đây rất đẹp, còn có một hồ nhân tạo siêu lớn.
"Tôi không thích xem mắt đâu." Sở Tây Dữ nói thật, "Ông nội ép tôi đến."
Tôi gật đầu: "Em biết mà, em nghĩ chắc chẳng ai thích xem mắt cả. Nếu anh Sở có ấn tượng không tốt về em, anh có thể nói thẳng."
Có một số việc không cần phải giấu giếm.
Thế là tôi lại nói thẳng: "Trước khi xem mắt em cũng không hài lòng với sự sắp đặt này, nhưng sau khi gặp anh Sở, em đột nhiên cảm thấy xem mắt cũng không tệ. Em khá ngưỡng m/ộ anh đấy."
Có lẽ lời tôi nói quá trực diện, anh khựng lại một chút.
Tuy không nói rõ là chấp nhận, nhưng cũng không trực tiếp từ chối.
Thế là đủ rồi, ngày dài tháng rộng mà.
Quá trình dùng bữa rất vui vẻ, kết quả ăn được một nửa, thì nghe thấy có người hét lên: "Có người rơi xuống nước rồi!"
Chỗ ngồi của chúng tôi nằm ngay sát hồ.
Thị lực 5.0 của tôi liếc mắt một cái đã nhận ra người rơi xuống nước là Khương Diệp.
Tôi hiểu thời cơ anh hùng c/ứu mỹ nhân đến rồi.
Tôi lập tức lao ra ngoài.
Đều là c/ứu mỹ nhân.
Vậy thì tôi cũng có thể làm anh hùng.