Dân làng chưa đi xa trông thấy cảnh tượng ấy, ai nấy đều nhìn ta như thể thấy q/uỷ.
Ta khua mạnh một tiếng đóng cửa lại, thế này cũng tốt, bọn họ sau này e là không dám b/ắt n/ạt ta nữa!
Ta vô thức nhìn về phía hai quả trứng, chẳng biết có phải ta lầm hay không, trứng dường như to hơn và sáng hơn, thậm chí ta còn cảm nhận được hai quả trứng đang gi/ận dữ, đúng là thấy q/uỷ rồi, trứng sao lại biết gi/ận chứ?
Nhưng ta là kẻ tâm to, bụng đói rồi thì phải lấp đầy bụng trước đã.
Ta tự nấu cháo loãng, vì gom góp lộ phí cho phu quân, cái gì b/án được ta đều đã b/án, ngay cả đất cũng chẳng còn, nay gạo trong nhà đã cạn, tiền cũng hết, ta phải nghĩ cách ki/ếm ít tiền mới được.
Vì núi Tây có tinh quái, người trong làng ngoài mấy kẻ gan dạ từng tới, những người khác đều không dám bén mảng, thế chẳng phải nói ở đó có rất nhiều đồ tốt sao, nếu có thể hái được linh chi, đào ít dược liệu đi b/án cũng là tốt.
Giữa việc chịu đói và lên núi Tây, ta chọn lên núi Tây.
"Trứng ơi trứng hỡi, ngày mai phù hộ ta thu hoạch đầy tay nhé."
03
Trời còn chưa sáng, ta đã ôm trứng ra khỏi cửa, nay hai quả trứng này không chỉ là trứng, mà còn là chỗ dựa tinh thần của ta.
Ta vừa đi vừa tự động viên mình, dọc đường đi về phía Tây, sắp ra khỏi làng thì lại đụng phải Vương Nhị Cẩu.
Nhưng hắn đã say mèm, không chỉ c/ụt một cánh tay, phần dưới cũng m/áu th!t bầy nhầy, nhưng hắn dường như chẳng hề hay biết, cứ thế đi tới, phía sau để lại một vệt m/áu dài, vô cùng q/uỷ dị.
Ta sợ hãi vội vàng rảo bước chạy xa.
Phu quân nói núi Tây là cấm địa, nói có người từng thấy tinh quái học theo dáng vẻ con người, dụ dỗ người ta để ăn th!t.
Ta dọc đường cẩn trọng, không dám chạy tới nơi quá sâu quá xa, nơi này quả nhiên ít dấu chân người, đi chẳng bao xa đã bắt gặp không ít đồ tốt.
Ta tranh thủ thời gian nhét đầy vào lòng, nhân lúc tinh quái đang ngủ chưa tỉnh, nhét xong liền chạy b/án sống b/án ch*t, cho đến khi chạy ra thật xa, tim ta vẫn đ/ập thình thịch.
Xuống núi, ta lấy hai quả trứng từ trong lòng ra, cứ cảm giác hai quả trứng như đã chín kỹ, ta đưa tay sờ sờ, ôi chao, còn nóng cả tay.
"Hôm nay là ngày tốt lành, có thể ăn no bụng rồi."
Ta vui vẻ chia sẻ với hai quả trứng, dù hai chúng nó cũng chẳng hiểu gì.
Khi trở về làng, những dân làng vốn thường chỉ trỏ ta nay tránh ta như tránh rắn rết, ta vừa lộ diện, đám đông liền tản ra như chim thú, ta chẳng hiểu mô tê gì, đi chưa bao xa thì ta đã hiểu.
Vương Nhị Cẩu bị treo trước cửa nhà mình, trên người m/áu th!t bầy nhầy, tám phần mười bọn họ cho rằng là ta làm.
Có mấy đứa trẻ gan dạ muốn trêu chọc ta, ta làm mặt q/uỷ dọa chúng chạy mất, dân làng càng cho rằng ta x/ấu xa tận cùng.
Nhưng ta chẳng bận tâm, dù sao trước đó bọn họ còn lấy m/áu chó đen hắt vào ta kia mà.
Về đến nhà, ta đổ gạo mì đổi được vào chum, lại lấy hai quả trứng ra, đưa tay thọc thọc, "Chắc là do giường ta đ/ốt quá nóng, làm các ngươi chín mất thì không hay chút nào."
Đêm hôm đó, hai quả trứng lại bị ta đặt lên bàn, ta thậm chí còn thấy hơi không quen.
"Tại ngươi hết, vô dụng, mặt đang yên đang lành lại đỏ cái gì?"
"Còn ngươi giỏi hơn, đã chín kỹ rồi, còn giả vờ!"
Ta còn chưa ngủ mà!
Trứng sao có thể nói chuyện được!
Theo ánh trăng ta như thấy quả trứng đen đang đá/nh quả trứng trắng, quá q/uỷ dị.
Ta sợ hãi co quắp trong chăn, không được, ngày mai nhất định phải tìm cơ hội vứt hai quả trứng này đi.
Cả đêm không ngủ, ngày thứ hai bò dậy, ta không còn nói chuyện với hai quả trứng như trước nữa.
Ta cố tỏ ra bình thản, nhưng ta cứ cảm giác hai ánh nhìn nóng bỏng đang chằm chằm vào mình.
Ta giả vờ như không để ý quay đầu nhìn lại, ôi chao, sao quả trứng trắng kia trông sưng húp bầm dập thế kia, tất nhiên quả trứng đen cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, nhưng vì là trứng đen nên không nhìn rõ lắm, nhưng tự nhiên thấy nó rất bực bội.
Ta khó khăn nuốt nước bọt, lấy giỏ trứng ra, bỏ hai quả trứng vào trong.
Hai quả trứng vào giỏ dường như rất bất mãn rung rung, làm ta suýt chút nữa ném cả cái giỏ đi.
Ta vừa mới bước ra ngoài, liền bị dân làng vây ch/ặt, "Yêu nữ, chạy đâu cho thoát!"
Chẳng biết đám người này tìm đâu ra gã đạo sĩ, lầm rầm niệm chú muốn thu phục ta.
"Đạo trưởng, từ khi ả xuất hiện, gã tú tài nghèo trong làng ta một bước lên mây, người thi mãi không đỗ nay lại giành giải đầu kỳ thi hương, còn cả Vương Nhị Cẩu trong làng ta, chỉ nói ả vài câu thôi mà thê thảm đến mức chúng ta không nỡ nhìn."
"Đúng đấy đạo trưởng, ngài mau thu phục ả đi."
Đạo sĩ quát lớn một tiếng, định dán lá bùa lên trán ta.
Hai quả trứng trong giỏ ta đang chực chờ bùng n/ổ.
Chỉ là ta còn chưa kịp né, đạo sĩ đã bị người ta chặn lại.
"Láo xược, nương tử của đại nhân ta mà các ngươi cũng dám b/ắt n/ạt!"
"Phu quân!"
04
Phu quân đi kinh thành hơn nửa năm, cưỡi ngựa cao, mặc y phục đỏ, quét ánh nhìn không mấy vui vẻ qua đám đông, cuối cùng dừng lại trên người ta.
Chỉ là ánh mắt ấy không còn sự dịu dàng như ngày thường, trông có phần sắc lạnh.
Vẻ mặt vui mừng của ta cứng đờ trên mặt, vô thức lùi lại nửa bước, không ngờ phu quân trên lưng ngựa nhảy xuống, vội vã chạy đến bên ta, quan tâm hỏi, "Có sao không?"
Ta mơ màng lắc đầu, chẳng hiểu sao cảm giác phu quân mang lại cho ta đã khác xưa, có lẽ là do chàng đã làm quan rồi.
Nhờ có uy thế của phu quân, đám dân làng không dám làm càn nữa, trưởng làng bịa ra một cái cớ, vội vàng kéo đạo sĩ rời đi.
Đạo sĩ không muốn đi vì chưa được trả tiền, trưởng làng miễn cưỡng móc ra mấy đồng tiền lẻ, đạo sĩ lúc này mới hài lòng rời đi.
Sau khi đám đông tan đi, ta lại thấy hơi không tự nhiên, rõ ràng trước đó ta vẫn luôn mong ngóng phu quân trở về.
"Nàng xách giỏ này, là định đi b/án trứng sao?"
Phu quân là người phá tan bầu không khí ngượng ngùng, thấy ta xách giỏ, liền cất lời hỏi.
Tiêu rồi, sao ta lại quên mất hai quả trứng này chứ.
Ánh mắt ta phiêu diêu bất định, chuyện này tuyệt đối không được để phu quân biết, nhỡ phu quân hiểu lầm ta là yêu quái thì phải làm sao.
Ta vội vàng lắc đầu, "Không phải, là ta định đi m/ua trứng."
Phu quân lộ vẻ áy náy, "Đều tại ta không tốt. Hôm nay ta đến đây để đón nàng, cùng ta về Trường An hưởng cuộc sống tốt đẹp."