Từ ngày đó.
Mối qu/an h/ệ giữa tôi và Ng/u Vãn dần dịu lại, sau này thậm chí còn trở thành bạn bè.
Chúng tôi, hai người một q/uỷ, đã đi qua biết bao thành phố, trải qua biết bao chuyện.
Chúng tôi là bạn.
Là chiến hữu.
Là cộng sự.
Nhưng không biết có phải cốt truyện sai lệch đã định sẵn là phải được sửa chữa hay không, mà trong một lần bắt q/uỷ, t/ai n/ạn vẫn xảy ra.
Để c/ứu Tần Triều và Ng/u Vãn, tôi rơi vào kết cục h/ồn bay phách lạc.
Được thôi.
Thực ra cũng chưa tan biến hoàn toàn.
Chỉ còn lại một tia h/ồn phách ký gửi trong mảnh ngọc vỡ.
Đó là miếng ngọc tôi phải đổi bằng số tiền vàng mã tích góp bấy lâu nay.
Cuối cùng lại vỡ thành hai mảnh.
Tần Triều và Ng/u Vãn mỗi người giữ một nửa, coi như niệm tưởng cuối cùng tôi để lại cho họ, luôn mang theo bên mình.
Sau đó nữa.
Giấc mơ bắt đầu trở nên hư ảo, tôi dường như nhìn thấy Tần Triều.
Gương mặt xinh đẹp kia lộ vẻ tang thương và suy sụp chưa từng có.
Anh ta thẫn thờ nâng niu mảnh ngọc vỡ.
Không ngừng thì thầm điều gì đó.
Tôi cố gắng tiến lại gần để nghe cho rõ.
Lại gần chút nữa.
"Chúc Chúc."
"Nếu chúng đã nói anh là nam chính của thế giới này, thì nam chính chắc chắn phải có cách nghịch thiên cải mệnh, đúng không?"
"Nếu em không đồng ý, thì hãy nói với anh một câu đi."
Anh ta lặng lẽ đếm ba giây.
Rồi khẽ cười.
"Anh biết ngay là Chúc Chúc sẽ đồng ý mà."
Ngày đó.
Tần Triều tán tận tu vi, đổi lấy một lần trọng sinh.
Anh ta trọng sinh về đêm trước ngày tôi ch*t trong căn nhà m/a đó.
Cho nên.
Anh ta ở lại căn bản không phải vì tám trăm tệ kia.
Chỉ là... anh ta chắc cũng không ngờ tới.
Lần này tôi lại trực tiếp trói anh ta lại.
30
Khi tôi tỉnh dậy, khoang mũi tràn ngập mùi nước sát trùng nhàn nhạt.
Là ở b/ệnh viện.
"Em tỉnh rồi à?"
"Cảm thấy thế nào?"
"Chỗ này có đ/au không? Còn chỗ này thì sao?"
Tiếng hỏi han của Tần Triều quấn lấy tôi như m/a ám.
Tôi hơi đ/au đầu.
Ánh mắt liếc sang, phát hiện Ng/u Vãn cũng ở đó, ngồi trên chiếc ghế ở cuối giường.
Cô ấy cũng đang nhìn tôi đầy quan tâm.
"Em... không sao."
Giấc mơ và ký ức trước vụ t/ai n/ạn đan xen vào nhau.
Khiến tôi có chút không phân biệt được thực tại.
Nghĩ ngợi một hồi lâu.
Tôi mới bừng tỉnh: "Tiểu Mãn đâu?"
Chiếc xe tải lao thẳng tới với tốc độ cao như vậy, mà tôi vẫn có thể nằm đây toàn vẹn, trên người thậm chí không có lấy một vết g/ãy xươ/ng nào.
Đương nhiên là vì Tiểu Mãn đã bảo vệ tôi.
Nhưng cô ấy đâu?
Chiếc vòng ngọc trên cổ tay tôi biến mất rồi.
Trong phòng cũng không thấy bóng dáng hay lượn lờ, thỉnh thoảng lại đảo mắt dọa người kia đâu cả.
Sống mũi cay xè.
Ngay khoảnh khắc nước mắt chực trào ra, tôi mới nghe thấy Tần Triều vội vàng an ủi: "Ơ? Em đừng khóc, Tiểu Mãn không sao đâu."
"Cô ấy chỉ là vì c/ứu em mà bị thương quá nặng, nên anh thu vào bình ngọc để tĩnh dưỡng rồi."
"Với bản lĩnh của chị đại này, không quá ba ngày là lại nhảy nhót ra ngoài dọa người được thôi."
Thấy Ng/u Vãn cũng gật đầu.
Tôi mới trút được gánh nặng trong lòng.
Lại hỏi về kẻ khốn Trần Sinh Vinh kia.
Điều tôi nghe được lại là tin tốt.
Hai cảnh sát trên xe bị thương nhẹ, tôi chỉ bị trầy xước chút đỉnh, còn Trần Sinh Vinh thì bị c/ắt c/ụt một chân.
Khuôn mặt thậm chí còn bị thanh chắn trong xe đ/âm nát, hủy dung.
Trong lúc hả hê, tôi lại có chút lo lắng: "Vậy anh ta c/ụt chân... không ảnh hưởng đến việc kết án chứ?"
"Yên tâm", Tần Triều bóc một quả nho nhét vào miệng tôi, "Gi*t người đền mạng, tàn phế không ảnh hưởng đến việc anh ta bị kết án t//ử h/ình đâu."
Vậy thì tôi yên tâm rồi.
Tiếp đó, tôi lại không nhịn được nhớ đến giấc mơ kia.
Đó, thực sự chỉ là mơ thôi sao?
Một vài chi tiết từng bị tôi bỏ qua, giờ đây dần trở nên rõ ràng.
Tôi nhớ đến ngày mình trói anh ta.
Tần Triều, người rõ ràng chỉ cần một giây là có thể thoát khỏi dây thừng, lại ngoan ngoãn như chim cút, để mặc tôi trói lại.
Nhớ đến lúc tôi và Tiểu Mãn uống rư/ợu.
Ánh mắt quyến luyến phức tạp anh ta nhìn tôi ngoài ban công.
Lại nhớ đến bộ quần áo anh ta nhất quyết đòi m/ua cho tôi dù lỗ vốn.
Và cả.
Lúc anh ta ngắm nghía tôi từ trên xuống dưới, nói rằng tôi đẹp hơn nhiều so với bộ váy đ/ốt bằng giấy.
Nghĩ đến đây.
Tôi không nhịn được mà xót xa.
Anh ta nói vậy, là vì kiếp trước từ khoảnh khắc quen biết, chúng tôi đã là âm dương cách biệt.
Tất cả quần áo trang sức anh ta tặng tôi.
Chỉ có thể là đồ mã ở cửa hàng tang lễ.
Còn nữa.
Lý do anh ta bây giờ "gà" như vậy, cũng là vì kiếp trước đã tán tận tu vi đi.
Vô số suy nghĩ đan xen trong lồng ngựk.
Tôi nhất thời không biết nên nói gì.
Ngước mắt lên.
Phát hiện Ng/u Vãn không biết đã rời đi từ lúc nào, chỉ để lại ở cuối giường một lá bùa [Vĩnh Kết Đồng Tâm] có ghi bát tự của tôi và Tần Triều.
Tôi cẩn thận cất lá bùa đi.
"Tần Triều."
"Hửm?"
"Em đã mơ một giấc mơ."
"Mơ thấy gì?"
"Mơ thấy... em là một nữ q/uỷ xinh đẹp, bám lấy anh."
Thân hình Tần Triều khựng lại.
Cứng đờ nhìn sang.
"Còn mơ thấy gì nữa?" Anh hỏi.
"Còn mơ thấy, em cực kỳ nhát gan, có một đêm mưa rất to, sấm chớp đùng đoàng, làm h/ồn thể em suýt tan biến ba lần."
"Đêm đó anh không hề chợp mắt, hết lần này đến lần khác tụ h/ồn cho em, chỉ sợ em bị tiếng sấm làm cho h/ồn bay phách lạc."
Tần Triều không nhịn được cười.
Nhưng hốc mắt lại hơi đỏ.
Anh ta cầm một điếu th/uốc chưa châm, xoay xoay giữa những ngón tay r/un r/ẩy, "Còn nữa không?"
"Còn chứ--"
Tôi nghĩ ngợi, cũng không nhịn được mà nghẹn ngào.
"Em còn mơ thấy có một lần, em lén lút bay ra ngoài tìm một ông lão xem bói."
"Ông ấy nói người q/uỷ quấn quýt, tổn hại dương thọ, không quá ba năm trong mệnh anh sẽ có một kiếp nạn."
Lông mi Tần Triều run lên.
"Ông ấy nói bậy đấy."
"Nhưng mà, sau đó tất cả đều ứng nghiệm."
Tần Triều mím môi, không nói gì.
Do dự một chút, tôi làm việc mà mình đã muốn làm ngay từ lần đầu gặp Tần Triều.
Nhéo thật mạnh lên gương mặt xinh đẹp kia.
"Từ ngày đó đến lúc anh tuẫn tình, tổng cộng chưa đầy ba năm đúng không?"
Tần Triều cứng miệng: "Đó không phải tuẫn tình."
"Đó gọi là nghịch thiên cải mệnh."
Anh ta không vui: "Đừng nói bạn trai em vô dụng như thế có được không?"
Ba chữ "bạn trai" trong miệng anh ta khiến má tôi nóng ran một cách kỳ lạ.
Thậm chí có chút không nói nên lời.
"Này."
Một lúc lâu sau, tôi nhỏ giọng hỏi anh ta: "Vậy bây giờ anh trở thành "gà mờ", cũng là vì nghịch thiên cải mệnh sao?"
"... Ừm."
Tần Triều tỏ vẻ gi/ận dỗi: "Em chê anh à?"
"Đâu có."
Giọng tôi nhỏ dần.
Vì lại nhớ ra một chuyện hổ thẹn.
"Chỉ, chỉ là đêm giao thừa năm em mới bị anh thu làm tiểu q/uỷ, em sợ tiếng pháo, trốn trên xà nhà không chịu xuống."