"Bản thảo hôm nay phải nộp."
"Muộn một ngày có thể làm nàng đói ch*t à?"
"Ki/ếm ít đi một ngày tiền, cũng chẳng khác gì đói ch*t cả."
Hắn tức đến bật cười.
"Đồ mê tiền."
Nói đoạn, hắn vẫn nhét bình sưởi vào lòng ta, lại sai người thêm than.
Ta ôm lấy sưởi ấm một hồi, không nhịn được hắt hơi một cái.
Giang Tri Nhàn ngẩng đầu.
"Lạnh?"
"Không lạnh."
Lời vừa dứt, lại thêm một cái nữa.
"..."
Hắn đặt sổ sách xuống, ánh mắt quét xuống dưới.
Giày thêu đã ướt sũng từ lâu, than củi ch/áy lên, nước vẫn còn tí tách rơi xuống.
Chân mày Giang Tri Nhàn nhíu ch/ặt lại.
"Giày cũng ướt rồi?"
Ta rụt người vào trong vạt váy.
"Về thay là được mà."
"Nàng còn định xỏ đôi này đi về?"
"Cũng không phải không thể..."
"C/âm miệng."
Hắn quay đầu sai người lấy đôi giày tất khô ráo tới.
Ta vẫn còn đang hơ tay, liền thấy hắn ngồi xổm xuống trước mặt ta.
Ta ngồi thẳng người: "Chàng làm gì đấy?"
"Đừng nhúc nhích."
Hắn vươn tay nắm lấy cổ chân ta.
Cả người ta cứng đờ.
"Ta, ta tự làm được."
"Đợi nàng tự làm, chân cũng đóng băng rồi."
Giang Tri Nhàn cúi đầu, giúp ta cởi đôi giày thêu đã ướt sũng.
Bên ngoài tuyết rơi không tiếng động.
Hôm nay hắn hiếm khi không cầm chiếc quạt kia, những sợi tóc rủ xuống bên vai, trông yên lặng hơn ngày thường nhiều.
"Chạy đến đây xa xôi thế này, cũng không biết ngồi xe ngựa."
"Ốm rồi thì ai viết sách cho ta?"
Miệng thì chê bai, nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng.
Lòng bàn tay vô tình chạm vào mu bàn chân ta, tim ta suýt nữa nhảy ra khỏi miệng.
"Ta sai người chuẩn bị lẩu rồi."
"Lát nữa ăn chút gì nóng hổi rồi hãy đi."
Ta há miệng.
Chưa kịp lên tiếng.
Cửa bỗng vang lên một giọng nói.
"Giang huynh."
Toàn thân ta cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu.
Tạ Triệt không biết đã đứng ở cửa từ bao giờ, trên vai còn vương lớp tuyết chưa tan.
Ánh mắt chàng rơi vào bàn tay Giang Tri Nhàn đang nắm cổ chân ta.
Một lát sau, mới chậm rãi bước vào trong.
"Những ngày qua, làm phiền Giang huynh chăm sóc phu nhân giúp ta."
"Chỉ là chuyện thay giày tất này."
"Sau này không cần làm phiền Giang huynh nữa."
11
Tạ Triệt nói xong, vươn tay định nhận lấy giày tất trong tay Giang Tri Nhàn.
Trên mặt thậm chí còn mang theo nụ cười.
"Đưa cho ta đi."
Giang Tri Nhàn cũng cười, nhưng tay không buông.
Ta: "..."
Nụ cười trên mặt Tạ Triệt càng thêm ôn hòa.
"Giang huynh, đây là phu nhân của ta."
Nói xong, chàng trực tiếp rút đôi giày thêu khô ráo từ tay hắn qua.
Ta ngồi ở giữa, cứ thấy cảnh tượng này giống như hai con chó đang nhe răng cười tranh giành một khúc xươ/ng.
Cuối cùng, giày vẫn là Tạ Triệt xỏ cho ta.
Chàng ngồi xổm trước mặt ta, động tác vẫn lưu loát như xưa.
Ta lại thấy không tự nhiên một cách kỳ lạ.
Tạ Triệt ngước mắt: "Ch/ặt?"
"Không!"
Ta đáp quá nhanh.
Giang Tri Nhàn ở bên cạnh cười khẩy một tiếng.
Đúng lúc lẩu cũng đã chuẩn bị xong.
Bên ngoài tuyết rơi lả tả, giấy dán cửa sổ phản chiếu một màu trắng xóa.
Hơi nóng trong nồi đồng bốc lên từng đợt.
Giang Tri Nhàn rất tự nhiên ngồi xuống cạnh ta.
"Hôm nay có th!t cừu."
"Chẳng phải nàng nhắc đến mấy lần rồi sao?"
Mắt ta sáng lên: "Thật ạ?"
"Lừa nàng làm gì."
Ta vừa vươn đũa, Tạ Triệt cũng ngồi xuống.
Vừa vặn ngồi ở phía bên kia của ta.
Giang Tri Nhàn như không hề hay biết, dùng muôi thủng gắp cho ta một đũa.
"Ăn cái này trước đi, vừa nhúng xong."
Ta theo bản năng đưa bát qua.
Tạ Triệt đột nhiên lên tiếng: "Nàng ấy không ăn mỡ."
Giang Tri Nhàn cúi đầu nhìn, quả nhiên có một miếng mỡ.
Nhân lúc này, Tạ Triệt đã gắp một miếng th!t khác vào bát ta.
"Ăn cái này đi."
Ta nhìn qua.
Th!t nạc, còn chấm sẵn loại tương ớt ta thích.
Giang Tri Nhàn liếc nhìn Tạ Triệt, lại gắp một đũa rau cần.
"Dạo này nàng ấy thích ăn cái này."
Tạ Triệt điềm nhiên nói: "Trước kia nàng ấy không thích."
Giang Tri Nhàn cười đầy vẻ khiêu khích.
"Người ta sẽ thay đổi."
"Tạ huynh không biết nhiều thứ lắm."
Ta tự nhiên thấy chột dạ.
Nghĩ lại, ta chột dạ cái gì chứ?
Ta là vì c/ứu chàng mới chạy đến Phù Phong đấy.
Quỳ cũng đã quỳ, giày cũng đã lau.
Đến cả tướng công cũng nhường đi rồi.
Nói khắt khe ra, ta còn là ân nhân của chàng.
Nghĩ thế, sống lưng ta lại thẳng lên.
Giang Tri Nhàn vừa hay gắp một miếng th!t cừu.
"Miếng này mềm này."
Ta thuận miệng ăn luôn.
Ăn xong mới thấy không đúng.
Khóe miệng Giang Tri Nhàn cong lên thấy rõ.
Tạ Triệt vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa đó.
Chỉ là cúi đầu gắp một miếng th!t, bỏ vào bát mình.
"Phu nhân."
"Hả?"
"Mấy tháng ở Phù Phong này."
"Sống rất vui vẻ?"
Ta suy nghĩ một chút: "Cũng không tệ."
Có viện, có bạc, có mẫu thân, còn có năm phần chia chác.
Ngoài thỉnh thoảng nhớ đến chàng, đúng là chẳng có gì không tốt.
Tạ Triệt rũ mắt: "Vậy thì tốt."
Không biết tại sao.
Ba chữ này của chàng khiến ta thấy không dễ chịu chút nào.
Giang Tri Nhàn gõ gõ vào bát ta: "Th!t dai rồi."
"Còn ăn không?"
Ta vội cúi đầu: "Ăn."
Nửa bữa cơm sau đó rất yên tĩnh, ăn đến là mệt mỏi.
Cứ thấy bên trái một người, bên phải một người.
Ai cũng không nói gì.
Mà lại như ai cũng có cả bụng lời muốn nói.
12
Ăn xong lẩu, tuyết đã nhỏ dần.
Giang Tri Nhàn đứng ở cửa, khoanh tay nhìn ta.
"Đường trơn, có cần bản công tử đưa nàng không?"
Ta chưa kịp mở miệng, Tạ Triệt đã thắt áo choàng cho ta.
"Làm phiền Giang huynh rồi, nhưng không cần đâu."
Giang Tri Nhàn nhướng mày: "Được."
"Ngày mai đừng quên bản thảo."
Đúng là đồ mê tiền, lúc này rồi còn không quên giục.
Ra khỏi thư phường, con phố dài đã trắng xóa quá nửa.
Ta và Tạ Triệt kẻ trước người sau bước đi.
Trước kia ở kinh thành, ta sợ nhất là ở riêng với chàng.
Cứ thấy không nói gì đó thì không giống phu thê.
Giờ thực sự có cả bụng lời, ngược lại không biết nên hỏi từ đâu.
Đi được nửa con phố, ta cuối cùng không nhịn được.
"Sao chàng lại đến Phù Phong?"
Tạ Triệt không dừng bước: "Đến đón nàng."
Câu này hỏi cũng như không.
"Ý ta là, sao chàng biết ta ở đây?"
Lần này chàng dừng lại.
Tuyết rơi trên vai chàng, rất nhanh đã tan thành một mảng màu sẫm.
"Ngày nàng rời kinh, ta đã biết rồi."
Ta ngẩn người: "Hả? Vậy chàng..."
Ta muốn hỏi, vậy tại sao chàng không đến?
Lời đến bên miệng, lại nuốt ngược vào trong.
Lúc đó chàng vừa từ Đại lý tự ra, vụ án ân khoa còn chưa hoàn toàn kết thúc.
Sao mà rời đi được?
Chàng lại như biết ta muốn hỏi gì: "Thực ra lúc đó... ta không phải thực sự bị giam vào ngục."
"Hả? Ý gì cơ?"
"Bệ hạ nghi ngờ Lễ bộ có kẻ phản bội, bề ngoài giam ta vào Đại lý tự là để bịt mắt bên ngoài."
"Thực tế là để ta âm thầm điều tra chuyện lộ đề thi."
Ta im lặng hồi lâu.
Vậy mà những ngày đó, ta vội đến mức đi c/ầu x/in khắp nơi.
Quỳ xuống lau giày cho Diêu Y Y, đến cả nhà cũng chuyển đi."
}