Tôi đuổi theo tên tr/ộm đồ ăn, anh ta chạy đường vòng để chặn hai đầu.
Tôi bắt kẻ ng/ược đ/ãi mèo, anh ta giúp tôi cùng đặt bẫy.
Lúc đó tôi mới nhận ra.
Phát hiện ra, Bùi Thời đại khái là đang theo đuổi tôi.
"Cậu ấy đã theo đuổi em rất lâu rồi."
"Em lại cứ tưởng cậu ấy muốn làm bạn với em."
"Cậu ấy từng khóc ở trong ký túc xá đấy."
Bùi Thời cười cười, ánh mắt dịu dàng, còn có cả tình yêu không thể giấu giếm.
"Nhưng cuối cùng cậu ấy cũng được như ý nguyện."
Đúng là được như ý nguyện.
Bùi Thời theo đuổi sau lưng tôi suốt ba năm.
Học kỳ hai năm ba, anh ta đi cùng tôi bắt tên bi/ến th/ái giả gái trà trộn vào nhà tắm nữ.
Đối phương lại giấu một con d/ao trong tay.
Để bảo vệ tôi, Bùi Thời bị hắn đ/âm một nhát, phải đưa đi cấp c/ứu khẩn cấp.
Ở đó, anh ta một lần nữa tỏ tình với tôi.
Lần này tôi không từ chối nữa.
"Hai người đã định tình ở b/ệnh viện." Bùi Thời dịu dàng nói.
Tôi cụp mắt, chỉ thấy đắng chát.
Suy cho cùng, tôi cũng chưa từng nghĩ, tôi và Bùi Thời định tình ở b/ệnh viện.
Mà cũng ở b/ệnh viện... c/ắt đ/ứt tình cảm hoàn toàn.
04
Sau khi yêu nhau, Bùi Thời luôn đối xử rất tốt với tôi.
Anh ta là một người bạn trai vô cùng đạt chuẩn.
Không kiểm tra, không tức gi/ận.
Ngày ngày dỗ dành tôi.
Ở bên cạnh tôi.
Chúng tôi rất ít khi tranh cãi.
Tôi thích bắt tr/ộm.
Người khác nói tôi có giấc mơ ban ngày về việc làm cảnh sát.
Anh ta thì khác.
Anh ta khen tôi, nói tôi chính nghĩa.
Trong mắt có những vì sao.
Có sự chân thành.
Khi đó, thứ tôi thích nhất chính là đôi mắt của Bùi Thời.
Nhưng đôi mắt của anh ta bây giờ.
Vẩn đục.
D/ục v/ọng.
Tham lam.
Chỉ duy nhất không có sự chân thành.
Nhưng tình yêu, có ngọt ngào tốt đẹp, cũng sẽ có gian nan trắc trở.
Học kỳ hai năm cuối.
Bố mẹ đột nhiên tìm đến trường học.
Lấy cớ bà nội b/ệnh nặng, lừa tôi về quê.
Họ không yêu tôi.
Chỉ yêu sự kế thừa.
Càng yêu đứa em trai có thể nối dõi tông đường.
Bố nói: "Tao vốn dĩ đã không đồng ý cho mày đi học."
"Chỉ là một đứa con gái thôi mà."
"Là bà nội mày kiên trì, còn lén nhét tiền cho mày."
"Nhưng mà, đi học cũng có chỗ tốt, tiền sính lễ có thể nhiều hơn hai mươi vạn đấy."
Họ đếm tiền, ánh mắt lộ vẻ tham lam.
Không ai hỏi tôi có nguyện ý hay không.
Định b/án tôi cho lão già què ở làng bên đã ch*t vợ.
"Năm mươi vạn, m/ua mạng mày cũng đủ rồi."
Mẹ tôi vỗ vỗ lên mặt tôi.
Lại nhổ nước bọt: "Cái lão già không ch*t đi đó, trước giờ cứ c/ầu x/in chúng tao đừng b/án mày. Nhưng bà ta cũng không nghĩ xem, tao làm tất cả những điều này đều là vì nhà họ Tống các người."
"Không để dành thêm chút tiền cho Diệu Tổ, nó làm sao cưới được vợ?"
"Làm sao có thể tiếp tục nối dõi tông đường cho nhà họ Tống các người?"
Bà nội... người đối xử tốt nhất với tôi, đã bị họ tức ch*t.
Tôi muốn bỏ trốn.
Nhưng bố mẹ đã sớm đề phòng, ngôi làng lại rất hẻo lánh.
Tôi không trốn được.
Ngày bị họ ép gả đi.
Tôi đã từng nghĩ đến cái ch*t.
Dù sao thì, tôi tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp.
Nhưng Bùi Thời đã đến.
Anh ta lặn lội đường xa, một mình xông vào làng chúng tôi.
Để c/ứu tôi, anh ta bị ch/ém ba nhát.
May mà cảnh sát đến kịp lúc.
Chúng tôi được c/ứu.
Bùi Thời, bị thương rất nặng, hôn mê bất tỉnh trong b/ệnh viện.
Tôi túc trực bên anh ta ba ngày ba đêm.
Khi tỉnh lại, anh ta đầy vẻ quan tâm, lại bảo tôi đừng sợ.
Nói rằng anh ta sẽ luôn ở bên tôi.
Còn bố mẹ, và những dân làng gây thương tích, cũng đều bị bắt.
Bố mẹ muốn b/án con gái ruột của mình.
Gia đình như vậy, nhà họ Bùi làm sao có thể đồng ý để Bùi Thời tiếp tục qua lại?
Cho nên không đợi anh ta xuất viện.
Bà Bùi đã chủ động tìm tôi, đưa cho tôi một tấm séc, bảo tôi rời đi.
Bùi Thời đến nhanh, vò nát tấm séc rồi nuốt chửng.
Sau đó chộp lấy con d/ao gọt hoa quả trên bàn.
Kề vào dưới cổ.
"Mẹ, nếu mẹ không đồng ý, con sẽ không cần cái mạng này nữa."
Bà Bùi kinh hãi.
"Con đi/ên rồi à?"
"Phải, nếu mẹ không cho con cưới Nhiễm Nhiễm, con nhất định sẽ đi/ên."
Khi đó, đáy mắt Bùi Thời đầy vẻ kiên định.
Có thể bất chấp tất cả.
Chỉ để cưới tôi.
"Cậu ấy thực sự rất yêu em."
Nhắc đến chuyện xưa, ánh mắt Bùi Thời lại trở nên dịu dàng.
Cũng càng thêm áy náy.
Anh ta không dám nhìn tôi.
Chỉ nói: "Hai người yêu nhau như vậy, cả đời sẽ không bao giờ chia lìa."
Tôi lại thấy lời này cực kỳ chói tai.
Phản bác lại: "Vậy anh nghĩ cậu ấy có ngoại tình không?"
Bùi Thời sững người.
Tôi lại nói: "Dù sao thì, cậu ấy đã mất tích hơn nửa năm rồi."
Nụ cười trên mặt Bùi Thời trở nên có chút gượng gạo.
"Sao có thể chứ?"
Anh ta nói: "Anh... cậu ấy yêu em mà."
Phải rồi.
Yêu tôi.
Nhưng cũng không cản được việc anh ta ngoại tình.
05
Khi yêu thì oanh oanh liệt liệt.
Cho nên lúc đó, tôi luôn tưởng rằng thời hạn bảo hành cho tình yêu của tôi và Bùi Thời là cả một đời.
Nhưng không ngờ chỉ vỏn vẹn năm năm.
Khi đó, chúng tôi kết hôn mới bốn năm, không còn trẻ trung nữa.
Cũng không còn sự cuồ/ng nhiệt như trước.
Bình bình đạm đạm, nhưng tôi vẫn là người hạnh phúc.
Bùi Thời tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.
Mẹ anh ta vẫn không thích tôi.
Sự cho đi là tương hỗ.
Bùi Thời vì tôi mà bị đ/âm ba nhát, lại vì tôi mà đối đầu với gia đình.
Cho nên tôi cũng phải làm điều gì đó cho anh ta.
Mẹ anh ta thích tiểu thư danh giá, tôi liền không đi làm, ở nhà thưởng trà cắm hoa.
Dần dần thu lại tất cả móng vuốt sắc bén.
Ngay cả nụ cười cũng trở nên dịu dàng.
Có đôi khi, tôi nhìn chính mình trong gương, cũng sẽ cảm thấy mơ hồ.
Đây vẫn là mình sao?
Vẫn là Tống Nhiễm, người từng chạy theo tên tr/ộm đồ ăn suốt hai cây số sao?
Không chỉ tôi mơ hồ.
Bùi Thời, đôi khi cũng cảm thán.
Anh ta nói tôi bây giờ, ngoan ngoãn dịu dàng, được mẹ anh ta yêu mến.
Anh ta an lòng, cũng cảm thấy mơ hồ.
Anh ta nói: "Có đôi khi, anh luôn mơ về em của ngày xưa, ngay cả nụ cười cũng phóng khoáng."
Bùi Thời không thể tìm thấy tôi của ngày xưa trên người tôi.
Nhưng lại tìm thấy trên người người khác.
Hứa Thanh Hòa, ba năm trước tốt nghiệp đại học, đến tập đoàn Bùi thị thực tập.
Độ tuổi đẹp như hoa.
Trông cũng xinh đẹp.
Rạng rỡ, phóng khoáng, tràn đầy ánh nắng.
Đó là lần đầu tiên Bùi Thời nói với tôi về cô gái này.
Anh ta nói: "Cô ấy rất giống em hồi đại học."
Lúc đó tôi không hề suy nghĩ nhiều.
Tôi tin Bùi Thời, cũng tin vào tình cảm bao nhiêu năm qua của chúng tôi.
Cho đến khi anh ta về nhà ngày càng muộn.
Trên người cũng bắt đầu thoang thoảng mùi nước hoa.
Tôi bắt đầu nghi ngờ.
Nhưng tôi nghĩ, sự tin tưởng là thứ không thể thiếu của vợ chồng.
Cho nên tôi vẫn ôm hy vọng, muốn sinh ra kết tinh tình yêu của chúng tôi.
Nhưng ngay trước cửa phòng phẫu thuật.
Tôi tình cờ nhìn thấy điện thoại của anh ta, nhìn thấy đoạn nội dung trò chuyện đó.
Chồng tôi.
Người đàn ông từng bao lần c/ứu mạng tôi.
Vậy mà lại cùng với người phụ nữ khác.
Khi tôi lâm bồn, lấy cái ch*t của tôi và con ra để cá cược.