Tôi quay lại trung tâm chăm sóc sau sinh, đóng thêm phí cho 1 năm nữa. Sau đó tôi đi tắm nước nóng rồi nằm dài trên sofa xem phim. Trước khi chìm vào giấc ngủ, điện thoại rung lên một cái.
Tôi mở ra xem, là tin nhắn của Tống Kiến Hào:
"Mộc Cẩn D/ao, đừng tưởng cô lấp giếng là tôi sợ cô!"
"Trước đây Nguyệt Nhi đã nhắc nhở tôi phải đề phòng cô, phần lớn số tiền tôi ki/ếm được ở cổ đại đều đã gửi cả ở chỗ Nguyệt Nhi rồi."
"Hơn nữa, lần này tôi mang theo không ít th/uốc sú/ng và th/uốc men, đợi tôi giúp Tứ hoàng tử đoạt đích, tôi sẽ có công phò tá vua."
"Dù không về được, tôi vẫn có thể tung hoành ở cổ đại, muốn gì có nấy!"
Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên.
Số th/uốc sú/ng anh ta mang sang cổ đại đều đã bị tôi lén nhúng nước cho hỏng từ trước, th/uốc Ibuprofen cũng đã hết hạn từ mấy năm nay.
Nếu tôi nhớ không nhầm, cục sạc dự phòng anh ta mang theo cũng sắp hết điện rồi.
Tôi muốn xem xem, anh ta có được công phò tá hay là tai họa diệt vo/ng?
08
Bảy ngày sau, khi tôi đang thong dong đắp mặt nạ trứng cá tầm nhập khẩu, điện thoại đột nhiên rung lên.
Tôi mở ra, là một đoạn video Tống Kiến Hào gửi tới.
Khung hình trong video rung lắc dữ dội, rõ ràng là điện thoại bị cầm trong tay vừa chạy vừa quay.
Bối cảnh là đêm đen, phía xa có ánh đuốc lập lòe, xen lẫn tiếng hét gi*t chóc và tiếng vó ngựa dồn dập.
Khuôn mặt Tống Kiến Hào hiện ra trước ống kính, đầy bùn đất và mồ hôi, trên người chi chít những vết bầm tím.
Anh ta thở hổ/n h/ển, giọng nói nghẹn ngào:
"Vợ ơi... c/ứu anh với!"
"Anh sai rồi, anh không nên m/ắng em, đúng là xui xẻo thật, lô hàng đó có vấn đề!"
"Th/uốc sú/ng toàn là đồ ẩm, không châm ngòi được!"
"Ibuprofen cũng hết hạn, binh lính dưới quyền Tứ hoàng tử uống xong nôn tháo không ngừng!"
"Trận đá/nh thua rồi, giờ họ đang truy bắt anh! Nói anh thông đồng với địch!"
"C/ầu x/in em, hãy đào giếng ra, cho anh về đi."
Tôi thoát giao diện video, gọi điện cho Tống Kiến Hào.
Anh ta bắt máy gần như ngay lập tức, mừng rỡ đến phát khóc:
"Vợ ơi, em chịu c/ứu anh rồi phải không?"
Tôi tựa lưng vào ghế, vươn vai thư giãn:
"Chẳng phải anh nói, dù không về được thì vẫn có thể tung hoành ở cổ đại, muốn gì có nấy sao?"
Anh ta khựng lại một lát trước lời của tôi, rồi gào khóc:
"Anh, anh lúc đó chỉ nói lẫy thôi, anh yêu em như thế, sao nỡ rời xa em chứ."
"Anh thực sự biết lỗi rồi, c/ầu x/in em, tha thứ cho anh lần này đi, nhớ ngày xưa lúc chúng mình mới quen nhau..."
Tôi c/ắt ngang:
"Đã biết lỗi thì phải có chút thành ý xem nào."
"Cổ đại có tích 'cõng roj xin tội', vậy ít nhất anh hãy tự t/át mình mấy cái, để tôi nghe tiếng xem sao."
Nói xong tôi cúp máy cái rụp.
Mười phút sau, anh ta gửi thêm một đoạn video nữa.
Bối cảnh là trong một cái nhà xí cực kỳ tồi tàn, trên tường còn có mấy con giòi đang bò lổm ngổm.
Anh ta quỳ trên đất, t/át liên hồi vào mặt mình, khóe miệng đã rướm m/áu.
Vừa t/át vừa tự m/ắng mình:
"Là Tống Kiến Hào tôi không phải con người, tôi không quản được hạ bộ, tôi có lỗi với vợ tôi."
"Tôi sai rồi, nếu tôi còn làm gì có lỗi với vợ nữa, tôi ch*t không toàn thây."
Nhìn dáng vẻ thảm hại của anh ta, tôi cảm thấy trong lòng vô cùng hả hê.
Còn nhớ lần đầu tiên tôi tranh cãi với anh ta vì Mạnh Hi Nguyệt, anh ta đã thẳng tay t/át tôi một cái đ/au điếng.
"Cô là cái thá gì mà đòi so sánh với Nguyệt Nhi."
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi bị đá/nh, bị người đàn ông mà tôi từng hết lòng yêu thương đá/nh.
Ngay cả cha mẹ tôi cũng chưa bao giờ dám chạm vào một sợi tóc của tôi, vậy mà vì để giữ gìn cuộc hôn nhân này, tôi đã cắn răng chịu đựng.
Giờ đây, cơn gi/ận này cuối cùng cũng đã được trút bỏ.
Tôi thong thả cầm điện thoại lên, gọi lại, cười khẽ:
"Giúp anh cũng không phải không được, nhưng tôi có một điều kiện."
Tống Kiến Hào vội vàng cam kết:
"Em nói đi, bất kể điều kiện gì anh cũng đồng ý."
Tôi chậm rãi lên tiếng:
"Số tiền tiết kiệm anh để lại cho tôi sắp tiêu hết rồi, trung tâm sau sinh này lại chuẩn bị đóng phí."
"Hay là, anh nói mật mã két sắt cho tôi, tôi b/án bớt hai món, coi như xoay sở tạm thời."
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi cười lạnh:
"Nếu anh không tin tôi thì thôi vậy."
Nói rồi, tôi giả vờ định cúp máy.
"Đừng! Đừng cúp, anh nói cho em, nhưng em nhất định phải c/ứu anh đấy!"
Tôi giả vờ thiếu kiên nhẫn:
"Tống Kiến Hào, anh còn dám ra điều kiện với tôi? Anh đừng quên, giờ chỉ có tôi mới c/ứu được anh thôi."
"Nếu không phải vì đứa con trong bụng, tôi chẳng buồn quan tâm đến kẻ phụ bạc như anh."
Anh ta hít một hơi sâu, giọng điệu dịu lại:
"Vợ ơi, trong bụng em còn có con của chúng ta, sao anh có thể lừa em được chứ?"
"Là do anh bị mờ mắt, anh sai rồi, anh nói nhảm đấy."
"Em đừng bỏ mặc anh, mật mã là MXY520."
Tôi nhướng mày, mỉa mai:
"Tống Kiến Hào, anh đúng là thâm tình thật đấy, mật mã này chẳng phải là 'Mạnh Hi Nguyệt, anh yêu em' sao?"
"Vợ ơi, anh sai rồi, tất cả là do ả tiện nhân đó mê hoặc anh, mật mã đó chỉ là anh viết bừa thôi."
"Anh thề, anh thề sau này không bao giờ liên lạc với Mạnh Hi Nguyệt nữa, sau này chỉ có mình em thôi..."
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, những lời đường mật anh ta nói còn nhiều hơn cả ba năm qua cộng lại.
Tôi thấy buồn nôn, cúp máy ngay lập tức.
Sau đó, tôi bắt taxi về lại tổ trạch của Tống Kiến Hào.
Nhập mật mã anh ta vừa nói, quả nhiên két sắt mở ra.
Bên trong chứa đầy vàng thỏi và ngọc khí, chúng không thuộc về bất kỳ triều đại nào hiện nay nhưng phẩm chất cực kỳ cao.
Ngày trước, để che mắt thiên hạ, Tống Kiến Hào đã m/ua trọn bộ dụng cụ nấu chảy vàng trong tầng hầm.
Tôi mang toàn bộ số vàng này đi nấu chảy thành thỏi.
Còn số ngọc khí thì tôi ủy thác cho vài tiệm ngọc khác nhau, cho người mài giũa và chạm khắc lại.
Tuy làm vậy sẽ khiến số hàng này mất đi giá trị cổ vật, nhưng đó là cách an toàn nhất.
Ba ngày sau, số ngọc khí này đều đã được tôi b/án với giá rẻ, còn vàng thỏi thì tôi gửi vào ngân hàng Thụy Sĩ.
Trong khoảng thời gian đó, Tống Kiến Hào liên tục gọi điện hỏi tiến độ đào giếng.
Tôi chỉ dùng phần mềm chỉnh sửa vài bức ảnh đào giếng gửi cho anh ta để đối phó.