Đại hôn ngày ấy, ta bất ngờ buồn nôn ngay tại lễ đường.
Phu quân Cố Mặc Cẩn vô cùng lo lắng, liền thỉnh y nữ Ninh Trinh Nhi đang ở nhờ trong Hầu phủ đến chẩn trị cho ta.
Ninh Trinh Nhi bắt mạch xong, thần sắc đầy vẻ kh/inh bỉ.
“Hầu phu nhân không phải mắc b/ệnh, mà là đã có mang rồi.”
Tân nương thất tiết trước khi cưới lại còn mang th/ai nghiệt chủng, đối với Hầu phủ mà nói là nỗi s/ỉ nh/ục tột cùng.
Danh tiếng của ta hoàn toàn bị h/ủy ho/ại.
Cố Mặc Cẩn chán gh/ét ta tận xươ/ng tủy.
Thế nhưng hôn sự do Hoàng đế ban tặng không thể hòa ly hay hưu thê, đành phải cắn răng bái đường.
Chàng lệnh cho người ép ta uống th/uốc ph/á th/ai, gi*t ch*t nghiệt chủng trong bụng.
Ta không biết mình thất thân từ khi nào, nhưng lại trăm miệng không thể biện bạch.
Trong lúc tuyệt vọng, ta vô tình bắt gặp Cố Mặc Cẩn và Ninh Trinh Nhi đang quấn quýt lấy nhau.
“Chẳng qua chỉ là một chút bí dược làm thay đổi mạch tượng, kẻ ng/u xuẩn đó lại tưởng thật rằng mình mang th/ai.”
“Nàng ta danh tiếng đã rá/ch nát lại còn bị ta ép uống th/uốc tuyệt tử, giờ đã là kẻ phế bỏ, mọi thứ trong Hầu phủ đều sẽ là của con cái chúng ta.”
Hóa ra tất cả đều là âm mưu của bọn chúng.
Ta gi/ận dữ ngút trời, rút ki/ếm ch/ém ch*t đôi cẩu nam nữ này.
Khi mở mắt ra lần nữa, chỉ thấy dạ dày cuộn trào dữ dội.
01
“Ưm…”
Ta nhíu ch/ặt mày, không nhịn được mà liên tục buồn nôn.
“Quân nhi sao thế, có phải nơi nào không khỏe?”
Trong mắt Cố Mặc Cẩn thoáng hiện lên tia cười đắc ý, chàng nắm ch/ặt tay ta đầy lo lắng như kiếp trước: “Y thuật của Trinh Nhi rất cao minh, để nàng ấy xem qua cho nàng.”
Ninh Trinh Nhi đứng giữa đám đông, khoác trên mình bộ y phục bằng lụa màu vàng nhạt, giữ vẻ thanh cao như thoát tục.
Nàng ta bước lên vài bước, liếc nhìn ta một cách nhàn nhạt.
“Thế tử phi thế này xem ra không giống là mắc b/ệnh.”
Cố Mặc Cẩn giả vờ nghi hoặc, nhíu mày hỏi dồn.
“Vậy là bị làm sao?”
“Việc này hệ trọng, dân nữ không dám nói bừa, hay là bắt mạch cho chắc chắn.”
“Đúng đúng đúng.”
Cố Mặc Cẩn phối hợp gật đầu liên tục, trực tiếp kéo cổ tay ta đưa đến trước mặt Ninh Trinh Nhi.
Ninh Trinh Nhi nâng tay, nhẹ nhàng đặt lên mạch đ/ập của ta.
Chỉ một lát sau, nàng ta khẽ nhếch môi đầy gh/ê t/ởm, thốt ra những lời y hệt kiếp trước.
“Hầu phu nhân quả thực không phải mắc b/ệnh, mà là đã có mang rồi.”
“Có mang…”
Lễ đường ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.
Ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về phía ta.
Cố Mặc Cẩn càng nhìn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi.
“Tô Quân nhi, nàng vậy mà lại dám lén lút tư tình với nam nhân khác trước ngày đại hôn…”
“Nàng không biết liêm sỉ như thế, thì đặt phu quân là ta đây vào đâu, đặt Định Viễn Hầu phủ vào đâu!”
Chỉ vỏn vẹn hai câu nhẹ bẫng, đã trực tiếp định tội ta.
Kiếp trước, ta bị biến cố bất ngờ này đá/nh cho trở tay không kịp.
Gần như theo bản năng, ta rơi vào cái bẫy tự chứng minh, không ngừng giải thích rằng mình chưa từng gặp nam nhân lạ nào, càng không thể mang th/ai.
Thế nhưng Ninh Trinh Nhi thái độ kiên quyết, khẳng định mình tuyệt đối không thể chẩn sai mạch.
Để chắc chắn hơn, nàng ta còn công khai mời phủ y đến chẩn đoán lại.
Phủ y cũng đưa ra kết quả y hệt Ninh Trinh Nhi, khẳng định ta đã mang th/ai hơn một tháng.
Phụ thân và huynh trưởng đều đã tử trận trên sa trường từ năm ngoái, Tướng quân phủ rộng lớn giờ chỉ còn lại một mình ta đơn đ/ộc, không còn người thân nào chống lưng.
Ta bị gán cho cái danh lăng loàn, tư thông trước hôn nhân, danh dự tan nát chỉ sau một đêm.
“Tiện nhân!”
Cố Mặc Cẩn gi/ận đến run người, giáng một cái t/át đ/au điếng vào mặt ta.
Chàng lập tức lệnh cho hạ nhân mang bút mực tới, muốn viết hưu thư đuổi ta về nhà mẹ đẻ.
Nhưng lại bị Hầu lão phu nhân ngăn cản.
Nhờ công lao phụ huynh xả thân vì nước, Hoàng đế đã phá lệ phong ta làm Quận chúa, đích thân ban hôn cho ta và Cố Mặc Cẩn.
Hôn sự do Hoàng đế ban tặng, dù xảy ra biến cố gì cũng không thể tùy tiện hủy bỏ, nếu không chính là bất kính với Hoàng thượng.
Định Viễn Hầu phủ đành phải nuốt cục tức này xuống, cắn răng rước người đàn bà có đức hạnh khiếm khuyết là ta vào cửa.
Đêm động phòng hoa chúc đón chờ ta không phải là rư/ợu hợp cẩn, mà là một bát th/uốc đen ngòm.
Cố Mặc Cẩn mắt đỏ ngầu, ngón tay bóp ch/ặt cằm ta.
“Dù nàng mang th/ai nghiệt chủng của kẻ nào, cũng không được phép giữ lại!”
Th/uốc đắng ngắt bị ép vào miệng ta, chẳng bao lâu sau bụng đ/au như c/ắt.
Ta cuộn mình trên hỉ sàng lạnh lẽo, trơ mắt nhìn m/áu tươi đỏ thẫm không ngừng tuôn ra từ thân dưới, rồi lịm đi.
Tuy đó đã là chuyện kiếp trước, nhưng cảm giác đ/au đớn tuyệt vọng ấy vẫn còn in đậm trong ký ức.
Tất cả những điều này, đều là do đôi cẩu nam nữ trước mắt ban tặng.
Th/ù mới h/ận cũ cùng lúc trào dâng.
“Chát!”
Ta vung tay, giáng một cái t/át thật mạnh vào mặt Ninh Trinh Nhi.