Mối quan hệ không hoàn hảo

Chương 3

27/08/2026 06:28

Tôi hơi ngẩn người.

Quên mất không bảo mẹ là Trình Dã không còn ăn cơm cùng tôi nữa, mà toàn ăn với Từ Tri Vi.

Đang do dự không biết xử lý thế nào thì có người gõ cửa.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc ở cửa lớp.

Thứ Sáu tuần trước tan học trời mưa tầm tã, chính là cậu ấy đã đưa tôi về nhà.

Lục Dĩ Trần của lớp sáu.

Cậu ấy học chuyên ngành phát thanh, rất nổi tiếng trong trường.

Cậu ấy tự nhiên bước tới, liếc nhìn hộp cơm trên bàn.

"Thơm quá, b/án cho tớ một phần nhé?"

Tôi đẩy thẳng hộp cơm sang.

"Không cần tiền đâu, coi như cảm ơn cậu đã đưa tớ về nhà."

Cậu ấy suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

"Hợp lý."

Sau đó liền không chút khách sáo ngồi xuống đối diện.

Đang ăn dở, cậu ấy đột ngột hỏi:

"Cậu thích Trình Dã à?"

Tay tôi không tránh khỏi run lên, cơm suýt chút nữa văng ra bàn.

Xem ra chuyện tôi làm "lá chắn" cho Từ Tri Vi đã lan truyền đủ xa rồi.

Tôi rũ mắt xuống, cố gắng nói một cách dửng dưng nhất có thể.

"Không có, tớ giúp cậu ấy chỉ là để trả n/ợ ân tình thôi."

Lục Dĩ Trần lại có vẻ không tin lắm.

"Thật không? Vậy cuốn sổ tay của cậu..."

Lời chưa kịp nói hết đã bị một giọng nam c/ắt ngang.

"Đó hình như là cơm của tôi thì phải?"

Trình Dã đứng ngoài cửa sổ, sắc mặt u ám đ/áng s/ợ.

Không biết cậu ấy đã đứng đó bao lâu rồi.

7

Tôi chủ động giải thích:

"Dạo này cậu toàn ăn ở nhà ăn, tớ tưởng cậu không cần nữa."

Trình Dã sải bước đi vào, lạnh lùng nhìn tôi.

"Vậy thì cậu cũng không có tư cách để xử lý nó."

Tay tôi vô thức siết ch/ặt, cầm đôi đũa ch/ặt hơn.

Tôi dứt khoát buông đũa, thản nhiên nói:

"Nếu cậu còn cần thì từ mai tự mang đi, tránh để xảy ra hiểu lầm gì nữa."

Trên mặt Trình Dã thoáng hiện lên sự cứng đờ.

Sau đó cậu ấy nhếch môi.

"Cuối cùng cũng lười diễn nữa rồi đúng không Thẩm Cưu?"

Tôi không biết phải nói gì.

Lục Dĩ Trần tiến lên vỗ vai cậu ấy.

"Không cần thiết thế đâu, chỉ là một phần cơm thôi mà, bình thường đâu thấy cậu hẹp hòi thế này."

Bọn họ quen nhau, thường xuyên chơi bóng rổ cùng nhau.

Trước kia tôi đi xem Trình Dã đá/nh bóng, thỉnh thoảng cũng để ý đến Lục Dĩ Trần.

Cậu ấy có ngoại hình bắt mắt, tính cách lại nhiệt tình.

Các nữ sinh vây quanh sân bóng, một nửa là vì Trình Dã, nửa còn lại chính là vì cậu ấy.

Trình Dã dường như mới nhận ra sự hiện diện của cậu ấy, gắt gỏng hỏi:

"Sao cậu lại ở đây?"

Tôi lên tiếng trước: "Thứ Sáu tuần trước chính là cậu ấy đưa tớ về nhà."

Trình Dã sững người một chút.

Miệng đang định nói gì đó thì điện thoại trong túi quần rung lên.

Cậu ấy lấy điện thoại ra, sắc mặt dịu lại đôi chút.

"Sao thế?"

Trong lớp không còn ai khác, rất yên tĩnh.

Nên có thể nghe rõ giọng Từ Tri Vi ở đầu dây bên kia.

"Không phải anh đến lớp lấy đồ à? Lấy được chưa? Sao đi lâu thế?"

Trình Dã im lặng hai giây, cuối cùng nói:

"Lấy được rồi, về ngay đây."

Cuộc gọi kết thúc.

Ánh mắt cậu ấy lướt qua tôi rồi quay người bỏ đi.

Người bên cạnh thắc mắc hỏi:

"Cậu ta lấy đồ lúc nào thế? Tớ nhìn sót à?"

Tôi lắc đầu.

"Không biết nữa."

8

"Thôi bỏ đi."

Lục Dĩ Trần lại ngồi xuống, lấy ra một cuốn sổ tay quen mắt.

"Hôm nay tớ tìm cậu là để trả đồ, thứ Sáu hôm đó cậu để quên trên xe tớ."

Tôi ngẩn người, nhận lấy cuốn sổ.

Quả nhiên là của tôi.

Thứ Sáu tôi làm đề trên xe, chắc là lúc đó rơi ra khỏi cặp.

Nhưng vì cuối tuần hai ngày không dùng đến cuốn sổ này nên tôi không phát hiện ra là bị mất.

"Cảm ơn cậu."

Tôi chân thành nói.

Cậu ấy chỉ vào cuốn sổ.

"Tớ thấy rồi."

Nói xong cậu ấy liền giơ hai tay lên, cười đầy vô tội.

"Đừng hiểu lầm nhé, lúc phát hiện ra nó trên xe tớ vô tình lật đúng trang đó thôi, thật sự không phải cố ý xem bí mật của cậu đâu."

Trong khoảnh khắc, tôi đã hiểu cậu ấy đang nói về cái gì.

Cũng hiểu tại sao cậu ấy lại hỏi tôi có thích Trình Dã hay không.

Trên cuốn sổ này, có một trang vẽ góc nghiêng của Trình Dã.

Nhưng đó là chuyện từ rất lâu rồi, lúc tâm trạng rối bời tôi vẽ lại, tôi gần như đã quên mất.

Đôi má không tránh khỏi hơi nóng bừng lên.

Tôi nhét cuốn sổ vào ngăn bàn, vội vàng giải thích: "Không phải như cậu nghĩ đâu."

Rồi lại hỏi: "Cậu có thể giữ bí mật giúp tớ được không?"

Tôi không muốn Trình Dã biết, rồi lại gây ra những tranh cãi không cần thiết.

Lục Dĩ Trần gật đầu đầy ẩn ý.

"Không vấn đề gì."

"Nhưng mà, hai người thực sự không có gì sao?"

Tôi dứt khoát đáp: "Không, hoàn toàn không có gì."

Cậu ấy bỗng cười.

"Thế thì tốt. Cuối tuần này tớ tổ chức tiệc sinh nhật, cậu đến được không?"

Tôi vừa cầm đũa lên định ăn cơm, nghe vậy liền chớp chớp mắt.

"Ừm... nhưng hình như chúng ta chưa thân đến mức đó mà?"

Lục Dĩ Trần bất lực xoa chóp mũi.

"Vậy coi như cảm ơn tớ vì đã đưa cậu về nhà, lại còn trả sổ và giữ bí mật cho cậu? Được không?"

Tôi đành phải đồng ý.

9

Tiệc sinh nhật của Lục Dĩ Trần diễn ra vào thứ Bảy.

Tôi đi cùng Trình Dã bằng xe của nhà họ Trình.

Trên xe, vẫn là sự im lặng ngầm hiểu.

Cho đến khi cậu ấy đột ngột lên tiếng: "Tránh xa Lục Dĩ Trần ra."

Tôi ném cho cậu ấy ánh nhìn khó hiểu.

Trình Dã quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhìn tôi.

"Cậu ta chơi bời lắm, cậu không đối phó nổi đâu."

"Tớ với cậu ấy chỉ là bạn bè bình thường thôi."

"Tốt nhất là vậy."

Thế là lại trở về với sự tĩnh lặng.

Tiệc sinh nhật của Lục Dĩ Trần tổ chức tại một căn biệt thự cho thuê.

Đến khá nhiều người, rất náo nhiệt.

Nhưng tôi không ngờ Từ Tri Vi cũng đến.

Hay nói đúng hơn là tôi lẽ ra phải đoán được, Trình Dã đã đến rồi thì sao cô ta có thể không đến.

Nửa sau buổi tiệc, mọi người ngồi lại chơi trò chơi.

Chơi trò "Gặp số bảy thì bỏ qua", ai thua thì chọn nói thật hoặc thử thách.

Tôi luôn cẩn thận đếm, không hề sai sót.

Nhưng Trình Dã lại thua.

Cậu ấy chọn thử thách.

Có người đảo mắt, nhìn Trình Dã rồi nhìn Từ Tri Vi, cười hì hì nói:

"Kiểm tra điện thoại, xem chúc ngủ ngon ai nhiều nhất thì hôn người đó."

Trình Dã sững người.

Từ Tri Vi hơi e thẹn.

"Mọi người x/ấu tính quá đi."

Lại có người ùa theo: "Cứ ép đầu hai người bọn họ hôn nhau là xong, cần gì phải đặt điều kiện thừa thãi."

"Không được đâu, vẫn phải kiểm tra mới được."

Trình Dã liếc nhìn tôi đầy ẩn ý, cuối cùng cười nói:

"Hay là thôi đi, có thử thách nào khác không?"

Nhưng cậu ấy nói muộn rồi.

Có người vốn đã thích hóng chuyện, lặng lẽ lấy mất điện thoại của cậu ấy.

Đọc to lên:

"358 tin nhắn liên quan... Thẩm Cưu?"

10

Xung quanh lặng ngắt như tờ.

Nhiều ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi, Trình Dã và Từ Tri Vi.

Trước khi chú Trình và mẹ công khai mối qu/an h/ệ, tôi và Trình Dã thường xuyên chúc nhau ngủ ngon.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
6 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0