Tiểu ngốc tử xung hỉ

Chương 2

03/09/2026 15:03

“Ngươi cút ra ngoài cho ta!”

“Không chịu.”

“Cút ra ngoài!”

Chàng vừa gầm lên vừa co người vào trong giường, nhưng đôi chân không cử động được, thân trên vặn vẹo như con lươn, cọ vào đệm giường từng chút một nhích vào trong.

Áo Iót phanh rộng, lộ ra nửa bên vai, mảng cơ bắp dưới xươ/ng quai xanh căng cứng, đẫm mồ hôi.

Oa.

Đẹp quá đi mất.

Ta nuốt nước bọt cái ực.

“Phu quân, chàng đừng trốn nữa, chàng không trốn thoát đâu. Chân chàng có cử động được đâu.”

“Ngươi quản ta à!”

Chàng cố hết sức nhích vào trong, “bộp” một tiếng, gáy đ/ập vào cột giường, đ/au đến mức xuýt xoa, nước mắt suýt chút nữa trào ra.

Ta nhân cơ hội nhào tới đ/è ch/ặt vai chàng.

“Oa, bắt được chàng rồi!”

“Buông tay!”

“Không buông!”

Chàng dùng hết sức bình sinh đẩy vai ta, ta đ/è cả người xuống.

“Ngươi… ngươi tránh ra…”

Chàng nghiêng mặt thở dốc, hơi thở phả vào bên tai ta, nóng hổi.

“Không tránh.”

Ta nằm bò trên người chàng, từ trên cao nhìn xuống.

Ánh nến lung linh trong mắt chàng, trong đó có sự bực bội, có hoảng lo/ạn, và còn có thứ gì đó vừa vỡ tan, sáng lấp lánh.

“Bà bà nói rồi, đầu óc ta ngốc, có lẽ không biết động phòng, bảo chàng dạy ta. Phu quân, chàng dạy ta có được không?” Ta nghiêm túc nhìn chàng nói.

“Cái gì?”

“Chàng dạy ta đi mà.”

Ta nói: “Chàng là tướng quân, chàng cái gì cũng biết, động phòng chàng chắc chắn cũng biết.”

Chàng nghẹn họng, môi mấp máy: “Ta không biết!”

“Hả? Nhưng chàng chẳng phải là tiểu tướng quân sao? Tiểu tướng quân mà ngay cả động phòng cũng không biết ư? Thế thì… ta tự làm vậy.”

Ta lại hôn lên rồi…

04

Đêm đó động phòng được một nửa, chàng nắm ch/ặt cạp quần sống ch*t không buông, ta nằm trên người chàng hôn bảy tám lần, môi chàng đều bị ta hôn sưng lên rồi, vẫn không chịu cởi quần.

Sau đó ta buồn ngủ quá, nằm bò trên ngựk chàng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau bị chàng đẩy tỉnh:

“Xuống ngay! Nước dãi của ngươi chảy đầy cổ ta rồi!”

Ta mơ mơ màng màng bò dậy, trên cổ chàng quả nhiên lấp lánh một mảng, chàng lấy tay áo lau mạnh, tai đỏ đến mức muốn bốc khói.

“Phu quân buổi sáng tốt lành.” Ta cười với chàng.

“Không được gọi là phu quân!”

“Ồ. Phu quân, chàng có khát không? Để ta đi rót nước cho chàng.”

“Không được gọi!”

“Được rồi, phu quân.”

Chàng ném gối vào người ta, ta chụp lấy gối ôm chạy mất, chạy xuống bếp bưng cháo cho chàng.

Trong cháo có bỏ mật, ta nếm thử một miếng, ngọt lịm.

Phu quân phải ăn thêm chút đồ ngọt, như vậy miệng lưỡi mới có thể ngọt ngào hơn.

Ta bưng cháo vào, chàng vẫn còn đang gi/ận, quay mặt đi không nhìn ta.

“Phu quân ăn cơm đi.”

“Không đói.”

“Không ăn cơm sao được, bà bà nói thân thể chàng yếu, phải ăn nhiều vào, không ăn cơm sẽ ch*t đói đấy.”

“Ta nói không đói là không đói. Có ch*t đói cũng là ta ch*t đói, chứ có phải ngươi đâu.”

Ta bưng bát đến bên miệng chàng, chàng đẩy mạnh một cái, cháo b/ắn đầy tay ta, nóng rát.

Ta không buông tay.

Cúi đầu li/ếm sạch chỗ cháo b/ắn trên mu bàn tay, múc một thìa mới ngậm vào miệng, ghé sát vào môi chàng.

Mắt chàng trừng to, ta nhân lúc chàng còn đang sững sờ, truyền cháo vào miệng chàng.

Cả người chàng cứng đờ mất ba giây, sau đó ực một cái, nuốt xuống.

“Ngươi, ngươi, ngươi…”

Chàng chỉ vào ta, không nói nên lời.

“Ngon không?”

Ta cười với chàng, “Ngọt đấy, ta có bỏ mật.”

Môi chàng r/un r/ẩy, mặt đỏ như sắp n/ổ tung: “Sau này ngươi không được làm thế!”

“Vậy phu quân ngoan ngoãn ăn đi, ta sẽ không làm thế nữa.”

Chàng trừng mắt nhìn ta, trừng một hồi lâu, đưa tay gi/ật lấy bát, uống một hơi cạn sạch, rồi đ/ập mạnh bát xuống tủ đầu giường.

“Uống xong rồi!”

“Phu quân giỏi quá. Phu quân vừa đẹp trai, ăn cơm lại giỏi thế này, đúng là phu quân tuyệt nhất trên đời.” Ta vỗ tay khen chàng.

Chàng quay mặt đi, tai đỏ ửng, lẩm bẩm một câu “đồ ngốc”.

Từ ngày đó, ngày nào ta cũng đút chàng ăn.

Chàng không ăn ta lại dùng miệng truyền, truyền hai lần sau chàng học khôn rồi, ta vừa bưng bát là chàng tự giành lấy uống, uống còn nhanh hơn ai hết.

“Uống chậm thôi, kẻo sặc.” Ta vỗ lưng chàng.

“Ngươi đừng chạm vào ta!”

“Ồ.”

Ta rụt tay lại, một lúc sau lại vươn ra lau khóe miệng cho chàng: “Phu quân, có hạt cơm.”

Chàng gạt tay ta ra, tự lấy tay áo lau.

Thế nhưng lần sau khi khóe miệng có hạt cơm, chàng không gạt tay ta nữa.

Ta xoa bóp chân cho chàng.

Bà bà nói chân chàng bị hỏng, phải xoa nhiều vào, m/áu huyết lưu thông mới nhanh khỏi.

Ngày nào ta cũng xoa cho chàng sáng trưa chiều tối, từ ngón chân đến tận bẹn, lúc đầu chàng không cho chạm vào, ta cứ xoa mãi xoa mãi, chàng không lên tiếng nữa, chỉ nhíu mày quay mặt đi, tai đỏ ửng, thỉnh thoảng lại hừ nhẹ một tiếng.

“đ/au không?” Ta hỏi chàng.

“…Không đ/au.”

“Nhưng phu quân, chân chàng đang run kìa.”

“Đó là do ngươi xoa đấy.”

“Được rồi, vậy phu quân, ta xoa nhẹ một chút.”

Ta không nhẹ, ta còn tăng thêm lực.

Th!t trên chân chàng rất cứng, bên dưới là lớp cơ bắp dày cộm, lúc ta xoa có thể cảm nhận được gân đang nhảy.

Có một lần chàng bỗng “xuýt” một tiếng, biểu cảm trên mặt thay đổi liên hồi.

“đ/au à?”

“…Một chút.”

Ta vội ghé sát vào thổi khí lên đầu gối chàng: “Thổi thổi là hết đ/au ngay.”

Cả người chàng sững sờ.

Ta cúi đầu thổi thật chăm chú một lúc lâu, ngẩng lên nhìn chàng, chàng đang nhìn chằm chằm ta, trong mắt có thứ gì đó mà ta không gọi tên được, sáng lấp lánh.

“Ngươi…”

Giọng chàng hơi khàn, “Ngươi làm gì vậy?”

“Thổi cho phu quân mà. Còn đ/au không?”

Chàng quay mặt đi không nhìn ta.

Một lúc lâu sau mới thốt ra một câu: “Đúng là một kẻ ngốc.”

“Ừm, ai cũng nói ta là kẻ ngốc. Phu quân, chân chàng đỡ hơn chút nào chưa? Bà bà nói đã tìm được đại phu rất giỏi cho chàng, chắc chắn có thể chữa khỏi chân cho chàng.

“Bà bà nói trước kia chân chàng còn chẳng biết đ/au, giờ đã biết đ/au rồi, chắc chắn sẽ sớm khỏi thôi.”

Chàng không nói gì.

Nhưng đêm đó khi ta xoa chân xong, ngón tay chàng khẽ chạm vào mu bàn tay ta.

Chỉ một cái thôi.

Giống như vô tình chạm phải.

Nhưng ta mặc kệ chàng có vô tình hay không, ta nắm ch/ặt lấy tay chàng luôn…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hắc Ám Hướng Đạo

Chương 17
Để giữ lấy gia sản, tôi buộc phải cưới em trai của kẻ thù không đội trời chung — một Alpha bị tàn tật cả hai chân về làm xung hỷ. Nhìn hắn ngồi trên xe lăn, hai tay bị tôi dùng lụa đỏ trói chặt, đáy mắt ngập tràn những giọt nước mắt tủi nhục. Tôi vừa định ghé lại gần để thưởng thức dáng vẻ tan vỡ của hắn thì trên võng mạc đột nhiên xuất hiện mấy dòng bình luận bằng máu. [Tên pháo hôi ngu xuẩn này, thật sự cho rằng cậu chủ nhỏ nhà họ Cố là một phế vật bị người ta phế cả hai chân sao?] [Người ta đã sớm phân hóa thành Hắc Ám Hướng Đạo rồi, cố tình để mình bị trói đến đây, chính là để khống chế tinh thần cậu ta.] [Sau đêm nay, tên pháo hôi này sẽ biến thành một con chó chỉ biết liếm đế giày của hắn, tiền mất người cũng chẳng còn.] Tôi sợ đến mức dải lụa đỏ trong tay lập tức rơi xuống đất. Tôi túm lấy tay vịn xe lăn, đẩy cả người lẫn xe đến trước cửa phòng, rồi khóa trái cửa lại. “Chuyện anh trai cậu nợ tôi coi như xí xóa. Cậu mau cút đi!”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
579
A Trúc Chương 7
Huệ Châu Chương 7