Tiểu ngốc tử xung hỉ

Chương 3

03/09/2026 15:04

Lưng chàng rộng, trên vai có một vết s/ẹo, rất dài, kéo chéo từ xươ/ng bả vai xuống tận eo.

Ta dùng ngón tay khẽ chạm vào: “Phu quân, chàng có đ/au không?”

“…Sớm đã không đ/au rồi.”

“Ai làm vậy?”

“Trên chiến trường.”

“Thế người đó đâu?”

“Ch*t rồi.”

Ta sững người một chút, tiếp tục lau lưng cho chàng.

Lau xong ta bỏ khăn vào chậu, vắt khô rồi lau chân cho chàng.

Lau đến bắp chân, ta chợt nói: “Phu quân, chàng là anh hùng. Trong sách có nói, bảo vệ đất nước chính là anh hùng.”

Ánh mắt chàng tối lại: “Anh hùng sao? Giờ ta chỉ là một kẻ bại liệt, đến đi đứng còn chẳng xong, làm sao bảo vệ đất nước?”

Giọng chàng trầm xuống, có vẻ không vui.

Lại còn cúi đầu, giống như con Đại Hoàng lúc bị người ta đá/nh vậy.

Ta nắm ch/ặt tay chàng.

“Phu quân, chân chàng sẽ khỏi thôi, bà bà đều nói thế mà. Khỏi rồi thì không phải là kẻ bại liệt nữa.

Hơn nữa có là kẻ bại liệt cũng chẳng sao, ta là kẻ ngốc, chàng là kẻ bại liệt, hai ta ai cũng không chê ai.

Ta khỏe lắm, ta có thể làm đôi chân của chàng, chàng muốn đi đâu, ta cõng chàng, thế là chàng đứng lên được rồi.”

Chàng không nói gì, nhưng ánh mắt nhìn ta đã có chút khác biệt.

Ta tưởng chàng không tin, bèn giải thích cặn kẽ: “Phu quân, chúng ta đã thành thân rồi, ta chính là chàng, chàng chính là ta, có ta ở đây, chàng sẽ chẳng bao giờ gặp chuyện gì đâu.”

Phu quân gượng gạo dời tầm mắt đang đối diện với ta đi nơi khác.

06

Cứ như vậy trôi qua một tháng, ta vất vả lắm mới tìm được một chiếc xe lăn.

“Phu quân, ta đẩy chàng ra ngoài dạo một chút nhé.”

Chàng nhìn chiếc xe lăn, mặt trầm xuống: “Không đi.”

“Ngoài kia hoa quế nở rồi, thơm lắm.”

“Không đi.”

“Còn có chim chóc, nhiều chim lắm, cứ líu lo mãi thôi.”

“Không đi.”

Ta chẳng quan tâm, bế chàng từ trên giường đặt lên xe lăn.

Cả người chàng cứng đờ lại: “Ngươi… rốt cuộc ngươi có hiểu tiếng người không hả?”

“Không hiểu, ta là kẻ ngốc mà. Bà bà nói rồi, chàng cứ ở lì trong phòng không ra ngoài, không ra ngoài sẽ bị mốc đấy, hôi lắm. Hôi thì sẽ không hôn được đâu.”

Ta đặt chàng ngồi ngay ngắn rồi đẩy ra ngoài.

Ánh mặt trời ập vào mặt, chàng nheo mắt lại.

Hoa quế trong sân nở rộ cả cây, những bông hoa nhỏ màu vàng từng chùm từng chùm, thơm đến mức mũi ta ngứa ngáy.

Ta đẩy xe lăn đến dưới gốc cây quế, kiễng chân hái một cành nhỏ cài lên vạt áo chàng.

“Ngươi làm gì vậy?” Chàng nhíu mày.

“Đẹp.”

Ta lùi lại hai bước nhìn: “Phu quân đẹp thật đấy. Còn đẹp hơn cả hoa quế nữa.”

Tai chàng lại đỏ bừng, quay mặt đi giả vờ nhìn cây.

Sân sau có một cây hòe già, ta ngước đầu nhìn hồi lâu: “Phu quân chàng đoán xem trên đó có tổ chim không?”

“…Không biết.”

“Ta leo lên xem thử.”

Ta cởi giày bắt đầu leo cây, chàng ở dưới hét lên: “Xuống ngay, ngã thì làm sao bây giờ?”

Ta leo được một nửa thì nhìn thấy một cái tổ chim, bên trong có ba quả trứng nhỏ, trắng muốt.

Ta hét xuống dưới: “Phu quân! Có trứng nè!”

“Ngươi mau xuống đây cho ta!”

Ta leo xuống, quần bị quẹt rá/ch một lỗ, đầu gối trầy da.

Chàng nhìn chằm chằm vệt m/áu trên đầu gối ta, mặt đen như đít nồi.

“Ngươi đúng là đồ ngốc thật đấy hả? Trong kinh thành này có tiểu thư quý tộc nào như ngươi không? Nhà nào có tiểu thư như ngươi không hả?”

Phu quân hung dữ quá, hung dữ hơn bất kỳ lần nào trước đây, hung đến mức ta không dám đáp lời.

Tiểu thư quý tộc?

Tiểu thư?

Nhưng ta đâu phải tiểu thư quý tộc, ta cũng chẳng phải tiểu thư gì cả.

Ta chỉ là một kẻ ngốc.

Vậy ra phu quân thích tiểu thư quý tộc, thích tiểu thư sao?

Cũng phải thôi.

Phu quân đẹp đẽ nhường này, lại còn là anh hùng, vốn dĩ nên lấy một thiên kim tiểu thư mới đúng.

07

Lại qua một tháng.

Thân thể phu quân đã khá hơn nhiều.

Mỗi lần ra ngoài không cần ta cưỡng ép nữa, phu quân sẽ tự mình đòi ra ngoài.

Bà bà gọi ta đến gặp bà.

Bà bà nắm tay ta, cảm ơn ta đã chăm sóc phu quân, nói phu quân đã không còn tìm cái ch*t như trước nữa.

Ta vui mừng: “Bà bà, chàng là phu quân của con, đó là việc con nên làm ạ.”

Bà bà thở dài, kéo tay ta ngồi xuống, vỗ vỗ lên tay ta.

“Viên Viên, mẹ biết con là đứa trẻ ngoan, nhưng gia đình như chúng ta, chuyện hôn sự thường không thể tự mình quyết định. Huống chi Trường Thanh vốn đã có hôn ước từ trước.”

Bà bà nói rồi khựng lại, nhìn ta một cái mới nói tiếp:

“Viên Viên, Trường Thanh từ nhỏ đã được định hôn với đích nữ phủ Thừa tướng làm vợ. Trước kia Trường Thanh thân thể không tốt nên hôn sự này định bỏ, nay Trường Thanh đã bình phục, phía phủ Thừa tướng có thư gửi đến bảo chọn ngày cử hành hôn lễ, con xem…”

“Con xem ạ? Bà bà, con không biết xem, bà xem là được rồi ạ. Phu quân phong thái tuấn lãng, tốt như vậy, vốn nên cưới một thiên kim tiểu thư. Nhưng phu quân không phải đã thành thân với con rồi sao ạ? Còn có thể thành thân với người khác được nữa ạ?”

Ta hỏi rất chân thành.

Sắc mặt bà bà hình như không tốt lắm.

“Viên Viên, con là thiếp, giờ Trường Thanh muốn cưới là cưới vợ. Thế này đi, nể tình con hết lòng chăm sóc Trường Thanh thời gian qua, mẹ sẽ quyết định cho Trường Thanh nạp con làm quý thiếp.”

Bà bà nói rồi nhìn ta, nắm tay ta ch/ặt hơn một chút.

“Viên Viên, con là đứa trẻ ở thôn quê, cho con làm quý thiếp đã là không hợp lý rồi, đây là mẹ thương con nên mới phá lệ đấy.

Thiên kim phủ Thừa tướng là người tốt, con yên tâm, đợi cô ấy vào cửa, chắc chắn cũng sẽ đối xử tốt với con.

Trước đây bụng con mãi chưa có gì, người ngoài cũng bàn tán ít nhiều, nhưng giờ xem ra cũng tốt. Vợ chưa vào cửa, thiếp không được phép có th/ai trước.”

Bà bà nói xong thì vui vẻ hẳn lên, nhưng ta lại chẳng thấy vui chút nào.

Lạ thật.

Trước đây mỗi lần bà bà vui, ta cũng vui theo.

Nhưng lần này sao trong lòng lại thấy chua xót thế nhỉ?

Rốt cuộc là ta đang mong chờ điều gì chứ?

Người như phu quân vốn không nên lấy ta, ta nên mừng cho chàng mới phải.

Nhưng ta không những không mừng, mà còn thấy rất buồn!

08

Trở về phòng, phu quân hỏi sao ta không vui.

Ta nghĩ ngợi rồi vẫn quyết định hỏi thẳng.

“Phu quân, chàng có yêu ta không?”

Ánh mắt phu quân khựng lại: “Yêu với đương cái gì? Đồ ngốc nhà ngươi bớt xem mấy cuốn sách tranh đi.”

“Vậy phu quân rốt cuộc có yêu ta không?”

Ta không cam tâm, hỏi thêm lần nữa.

Đúng lúc đó có người đến tìm phu quân, phu quân nghe thấy tiếng đó liền thản nhiên nói với ta: “Yêu cái gì mà yêu? Có gì đáng để yêu chứ? Ngươi đẩy ta ra ngoài đi, Ngũ hoàng tử đến rồi.”

Vậy ra là không yêu sao?

Vậy thì…

Vậy thì ta cũng không yêu chàng nữa.

09

Lúc Ngũ hoàng tử đến, ta đang ngồi xổm dưới hiên bóc hạt dẻ cho phu quân.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hắc Ám Hướng Đạo

Chương 17
Để giữ lấy gia sản, tôi buộc phải cưới em trai của kẻ thù không đội trời chung — một Alpha bị tàn tật cả hai chân về làm xung hỷ. Nhìn hắn ngồi trên xe lăn, hai tay bị tôi dùng lụa đỏ trói chặt, đáy mắt ngập tràn những giọt nước mắt tủi nhục. Tôi vừa định ghé lại gần để thưởng thức dáng vẻ tan vỡ của hắn thì trên võng mạc đột nhiên xuất hiện mấy dòng bình luận bằng máu. [Tên pháo hôi ngu xuẩn này, thật sự cho rằng cậu chủ nhỏ nhà họ Cố là một phế vật bị người ta phế cả hai chân sao?] [Người ta đã sớm phân hóa thành Hắc Ám Hướng Đạo rồi, cố tình để mình bị trói đến đây, chính là để khống chế tinh thần cậu ta.] [Sau đêm nay, tên pháo hôi này sẽ biến thành một con chó chỉ biết liếm đế giày của hắn, tiền mất người cũng chẳng còn.] Tôi sợ đến mức dải lụa đỏ trong tay lập tức rơi xuống đất. Tôi túm lấy tay vịn xe lăn, đẩy cả người lẫn xe đến trước cửa phòng, rồi khóa trái cửa lại. “Chuyện anh trai cậu nợ tôi coi như xí xóa. Cậu mau cút đi!”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
602