Chàng nhíu mày, theo bản năng vươn tay sang bên cạnh quờ quạng một cái — trống không.
Đệm giường lạnh ngắt.
Chàng bỗng chốc mở bừng mắt.
Trong phòng tối om, không biết nến đã tắt từ lúc nào.
Ánh trăng lọt qua khe cửa, trải một lớp bạc xám nghiêng nghiêng trên mặt đất.
Chàng chống người ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía.
“Viên Viên?”
Không ai đáp.
“Viên Viên!”
Chính chàng cũng không nhận ra, trong giọng nói đã lộ rõ một tia hoảng lo/ạn.
Chàng vươn tay sờ sang phía bên kia giường, chỉ thấy một mảng đệm lạnh lẽo.
Chiếc gối của nàng vẫn còn đó, trên gối còn vương lại một sợi tóc, mảnh mảnh, quấn lấy đầu ngón tay chàng.
Chàng đột ngột hất tung chăn, kéo lê đôi chân chưa hoàn toàn phục hồi bò xuống mép giường.
“Người đâu! Người đâu!”
Tiểu tư đẩy cửa bước vào, mắt vẫn còn díp lại.
“Thiếu gia?”
“Nàng đâu? Kẻ ngốc đó đâu rồi?”
Tiểu tư ngẩn ra: “Thiếu phu nhân ạ? ... Chẳng phải người vẫn luôn ở trong phòng sao?”
“Ở cái gì mà ở! Tìm cho ta!”
Giọng chàng lạc hẳn đi, vớ lấy chiếc áo ngoài nàng gấp gọn bên gối ném xuống đất.
Tiểu tư vội vàng bò lăn bò càng chạy ra ngoài.
Thẩm Trường Thanh tựa vào đầu giường, lồng ngựk phập phồng dữ dội.
Chàng nhắm mắt lại, trong đầu ong ong như có tiếng chuông.
Kẻ ngốc đó có thể đi đâu được chứ?
Nửa đêm canh ba, một kẻ ngốc như nàng, có thể đi đâu được chứ?
Chàng lại gầm lên phía ngoài: “Đi hỏi cửa sau! Đi hỏi cửa sau ngay!”
Một lát sau, tiểu tư chạy quay lại, mặt c/ắt không còn giọt m/áu:
“Thiếu gia, mụ Lưu ở cửa sau nói, nửa đêm về sáng có nghe thấy tiếng cửa kêu một cái, mụ ngỡ là mèo hoang nên không để ý. Thiếu phu nhân nàng... hình như, hình như đã đi từ cửa sau rồi...”
Đi rồi?
Thẩm Trường Thanh cứng đờ cả người.
Ánh mắt chàng chậm rãi dời về phía bàn sách.
Bàn sách rất gọn gàng, giống hệt ngày hôm qua.
Không đúng.
Quá gọn gàng.
Nàng chưa bao giờ dọn dẹp bàn sách gọn gàng đến thế.
Nàng chỉ biết chất vỏ lạc ở góc bàn, rắc vụn hạt dẻ khắp nơi.
Chàng lê đôi chân, từng chút một bò xuống từ trên giường, đôi chân không chút sức lực, cả người ngã xuống đất.
Chàng cắn ch/ặt răng, dùng khuỷu tay chống đỡ, bò về phía bàn sách.
Cuối cùng chàng cũng bò đến cạnh bàn, bám vào chân bàn chống nửa thân người lên.
Trên giấy chỉ có bốn chữ.
Nguệch ngoạc, như kiến bò.
Ăn. Uống. Cho. Tốt.
Chàng chằm chằm nhìn bốn chữ đó, mắt không chớp lấy một cái.
Nến đã tắt, ánh trăng chiếu lên tờ giấy, làm bốn chữ đó trông trắng bệch.
Chàng bỗng thấy nghẹt thở.
“Đuổi theo. Đi đuổi theo cho ta.”
Giọng chàng khàn đặc, như thể bị ép ra từ trong cổ họng.
“Gọi tất cả người ở cổng vào dậy! Lật tung cả con phố sau lên! Nàng đi không xa được đâu, một kẻ ngốc như nàng, nàng đi không xa được đâu!”
Tiểu tư nhận lệnh chạy đi.
Thẩm Trường Thanh ngồi một mình trên mặt đất lạnh lẽo, lưng tựa vào chân bàn sách, tay nắm ch/ặt tờ giấy.
Chàng cúi đầu nhìn lại một lần nữa.
Ăn uống cho tốt.
Chàng bỗng nhớ lại những lời nàng nói khi bóp chân cho chàng đêm qua.
— “Sau này chàng phải ăn uống cho tốt. Đừng vì không đói mà không ăn. Dạ dày chàng không tốt, lần trước nhịn hai bữa, nửa đêm nôn thốc nôn tháo, chàng quên rồi à?”
— “Vết thương sau lưng chàng, tuy sớm đã không đ/au rồi, nhưng trời âm u mưa gió sẽ ngứa phải không? Ta đã nhờ lang trung đầu thôn bốc th/uốc cao, để trong ngăn kéo thứ hai bên trái bàn sách của chàng.”
Chàng chậm rãi quay đầu, nhìn về phía ngăn kéo thứ hai bên trái bàn sách.
Chàng vươn bàn tay r/un r/ẩy, kéo ngăn kéo ra.
Bên trong nằm yên tĩnh một hũ gốm nhỏ, miệng hũ buộc bằng vải đỏ, trên dải vải còn thắt một chiếc nơ nguệch ngoạc.
Đó là do nàng thắt.
Chỉ có nàng mới thắt nơ thành cái hình th/ù quái dị này.
Chàng cầm hũ th/uốc đó lên, mở ra, một mùi thảo dược nồng đậm xộc thẳng vào mũi, làm hốc mắt chàng cay xè.
Chàng không biết mình đã ngồi đó bao lâu.
Khi chân trời ửng sáng, người đi đuổi theo đã quay về.
“Thiếu gia, phố sau đã tìm khắp rồi, không thấy.
Cổng thành vẫn chưa mở, nhưng lính canh thành nói, lúc trời tờ mờ sáng, có một cô nương nhỏ nhắn g/ầy gò, ôm một gói vải xám, ra khỏi thành đi về phía Tây.
Thuộc hạ hỏi hình dáng, đúng là... đúng là Thiếu phu nhân.”
Thẩm Trường Thanh ngẩng đầu lên, đáy mắt đỏ ngầu.
“Đi về phía Tây sao?”
“Phải. Thuộc hạ đã phái người đi đuổi theo rồi.”
Thẩm Trường Thanh nghiến răng, chống bàn sách muốn đứng dậy, nhưng đôi chân không hề có lấy một chút sức lực.
“Chuẩn bị xe cho ta.”
“Thiếu gia, chân của người...”
“Ta bảo chuẩn bị xe!”
Chàng gầm lên đỏ cả mặt, gân xanh trên trán nổi lên từng sợi.
“Tìm nàng về cho ta! Một kẻ ngốc như nàng, trên người không có bạc, không có đồ ăn, nàng có thể sống được mấy ngày bên ngoài? Nàng sẽ ch*t đói mất!”
Khi nói đến hai chữ “ch*t đói”, cổ họng chàng như bị thứ gì đó chặn đứng.
Chàng cúi đầu nhìn tờ giấy trong tay.
Ăn uống cho tốt.
Kẻ ngốc đó bản thân còn không biết có được ăn no hay không, mà lại bảo chàng ăn uống cho tốt.
Lồng ngựk Thẩm Trường Thanh như bị khoét mất một mảng.
Trống rỗng đến đ/au nhói.
16
Ta men theo con đường lớn đi về phía Tây.
Ta không biết phía Tây có gì, nhưng phía Tây có núi, trong núi có quả dại.
Mẹ từng nói, nơi nào có núi thì không bao giờ ch*t đói được.
Khi mẹ nói câu này, đang nhét vào bát ta nửa cái bánh ngô.
Sau khi mẹ ch*t, không còn ai nhét đồ vào bát ta nữa.
Ta đi suốt nửa ngày, lòng bàn chân phồng rộp cả lên.
Khi trời sắp tối, ta đi đến một thị trấn.
Thị trấn không lớn, ở ngã ba đường có một cây hòe già, dưới gốc cây dựng một tấm bia đ/á, trên đó khắc ba chữ.
Ta không nhận ra hai chữ đầu, chỉ nhận ra chữ cuối cùng là — Trấn.
Ta đi dạo một vòng quanh thị trấn.
Thị trấn chỉ có một con phố, đi từ đầu đông sang đầu tây cũng chỉ vài trăm bước.
Nhưng ta phát hiện ra một việc vô cùng quan trọng.
Trong thị trấn này có cửa hàng th!t.
Có cửa hàng th!t, nghĩa là có lợn.
Có lợn, nghĩa là cần thợ mổ lợn.
Ta đứng trước cửa hàng th!t đang đóng cửa kia, nhìn rất lâu.
Cửa tiệm không lớn, cửa đã khóa, trên tấm gỗ còn dán nửa tờ giấy đỏ đã ngả vàng, viết hai chữ “Sang nhượng”.
Sang nhượng.
Ta nhận ra hai chữ này.
Trước kia lão tú tài trong thôn từng dạy ta, sang nhượng nghĩa là không cần nữa, đưa cho người khác.
Ta không biết lấy đâu ra dũng khí, vươn tay x/é nửa tờ giấy đỏ trên cửa, vò nát thành một cục, nhét vào trong gói hành lý.
Ta muốn thuê lại cửa tiệm này.
Ta muốn tự mình làm chủ.
Đằng nào ta cũng có bạc.
Số bạc này là ta đã lấy tr/ộm từ chỗ Thẩm Trường Thanh.