Sau khi con trai tốt nghiệp đại học, nó muốn đổi họ.
“Tại sao?” Tôi không hiểu.
Chồng tôi là người ở rể nhà tôi, trước khi cưới chúng tôi đã thống nhất con cái sẽ theo họ mẹ.
“Không tại sao cả, con chỉ muốn bố biết rằng bao năm qua ông ấy không phải chịu khổ vô ích.”
“Cái họ này, nhà chúng ta n/ợ ông ấy.”
01
Con trai nói đầy vẻ đường hoàng, tôi ngồi trên ghế sofa ngẩn người hồi lâu mới nhận ra nó không phải đang đùa.
Bởi vì sổ hộ khẩu đã nằm trong tay nó, cùng với căn cước công dân của chính nó.
“Khi ông ngoại ốm, bố đã túc trực bên giường b/ệnh. Khi ông ngoại mất, bố đã mặc áo tang, chống gậy chịu tang. Những năm qua bố đã làm tất cả những gì cần làm, chỉ thiếu mỗi cái họ này thôi. Mẹ, vốn dĩ con phải họ Lý, không phải họ Lâm. Con mang họ Lâm bao nhiêu năm nay, các người cũng đủ vốn rồi.”
Thấy tôi không lên tiếng, nó càng được đà nói tiếp.
Tôi liếc nhìn nó một cái: “Khi ông nội con ốm, chẳng lẽ mẹ không túc trực bên giường b/ệnh? Khi ông nội con mất, chẳng lẽ mẹ không mặc áo tang, chịu tang?”
Nó, Lý Tông Minh, chẳng qua chỉ làm những việc một người hậu bối nên làm, vậy mà giờ lại tỏ ra tủi thân.
“Sao có thể giống nhau được?” Nó nhíu mày.
“Vậy sao con không đổi sớm hơn đi? Nếu con đã thấy mình không nên mang họ Lâm.”
Thực ra trong lòng tôi đã có đáp án, lý do bây giờ nó mới đổi là vì nó đã tốt nghiệp đại học.
Nó đã đ/ộc lập, có thể tự nuôi sống bản thân mà không cần dựa vào gia đình nữa.
Còn trước đó, học phí và sinh hoạt phí của nó đều do bố tôi chi trả.
Bố tôi chắc chắn không thể ngờ được, ông mới mất chưa đầy ba tháng, đứa cháu ngoại mà ông cưng chiều nhất đã quay lại đ/âm một nhát vào tim ông.
“Con… con sợ ông ngoại buồn.” Con trai quay mặt đi nói.
Tôi cười lạnh: “Hừ, con sợ ông không cho tiền thì có?”
Từ nhỏ, bố tôi đã nâng niu nó như báu vật, muốn gì được nấy.
Kết cục cuối cùng, vẫn là công dã tràng.
“Mẹ muốn nói gì thì nói, dù sao con cũng đã quyết định rồi. Bây giờ con thông báo cho mẹ, chứ không phải đang xin ý kiến. Từ nay về sau, hãy gọi con là Lý Phi, không phải Lâm Phi.”
Hai chữ “Lý Phi”, nó nhấn giọng rất mạnh.
“Biết rồi, Lý Phi.”
Tôi mỉm cười với nó.
02
Tôi là con một, điều kiện gia đình khá giả. Vì sức khỏe mẹ tôi không tốt, lúc sinh tôi suýt chút nữa đã không giữ được mạng. Bố tôi sợ mẹ xảy ra chuyện nên chỉ sinh mình tôi.
Chồng tôi, Lý Tông Minh, là người nông thôn, nhà có năm anh em, nghèo rớt mồng tơi. Biết tôi đang qua lại với anh ta, bố tôi chỉ đưa ra một yêu cầu duy nhất. Đó là nếu Lý Tông Minh muốn cưới tôi thì phải ở rể, con cái sinh ra phải theo họ mẹ.
Lý Tông Minh về nhà bàn bạc với bố mẹ, họ đã đồng ý.
Chúng tôi cưới nhau không lâu, bố mẹ đã m/ua nhà cho chúng tôi. Khi sinh con, bố tôi là người đặt tên. Con trai lớn tên Lâm Phi, con trai nhỏ tên Lâm Thành.
Từ nhỏ đến lớn, mọi chi phí của hai đứa trẻ đều do bố mẹ tôi chi trả.
Năm kia mẹ tôi qu/a đ/ời, sức khỏe bố tôi cũng sa sút theo. Ba tháng trước, ông đã rời xa tôi, trước khi nhắm mắt còn dặn tôi hãy m/ua trước nhà tân hôn cho hai đứa con trai.
Giờ nghĩ lại, may mà tôi chưa m/ua.
Tôi ngồi trên sofa suốt cả buổi chiều, càng nghĩ lòng càng thấy đắng chát. Đến cả trời tối từ lúc nào cũng không hay!
“Anh cả, anh đổi họ rồi thì em cũng đổi.”
Cửa mở, tiếng đứa con trai nhỏ vang lên.
Lòng tôi hoàn toàn nguội lạnh.
“Tốt quá, nếu em đổi nữa thì gia đình chúng ta coi như thực sự nhận tổ quy tông rồi. Bố biết được chắc chắn sẽ rất vui.”
Con trai lớn hào hứng nói.
“Cạch!” Đèn bật sáng.
Phòng khách bỗng chốc sáng trưng, chói thẳng vào mắt tôi.
“Mẹ, mẹ ở nhà à?”
Hai anh em đồng thanh hỏi.
Đứa con trai nhỏ vừa treo túi vừa trách móc tôi:
“Mẹ ở nhà sao không bật đèn, định dọa ch*t ai hả?”
Tôi đứng dậy, lạnh lùng lên tiếng:
“Vậy, bây giờ mẹ nên gọi con là Lý Thành đúng không?”
03
Nó không ngờ tôi lại hỏi thẳng thừng như vậy, nhất thời không biết đáp lại thế nào.
“Mẹ, đã nghe thấy rồi thì chúng ta nói thẳng luôn đi. Em trai cũng muốn đổi họ, ngày mai con sẽ đưa nó đi.”
Con trai lớn trả lời thay cho em.
Con trai nhỏ gật đầu: “Đúng vậy mẹ, con muốn theo họ bố. Những năm qua theo họ mẹ, con luôn bị bạn bè hỏi tại sao không theo họ bố mà lại theo họ mẹ. Bố vì chuyện này mà không bao giờ ngẩng đầu lên được, bác cả và mọi người thường xuyên cười nhạo bố.”
Con trai nhỏ kém anh nó bốn tuổi, năm nay vừa tròn hai mươi. Học hành không vào, sau khi tốt nghiệp cấp ba đã được bố tôi gửi đi học nghề đầu bếp.
“Đợi Thành Thành ra nghề, bố sẽ mở cho nó một nhà hàng, mẹ và bố sẽ đến phụ giúp nó.”
Bố tôi đã nói câu đó với đầy vẻ hy vọng.
“Được, đã các con đều quyết định rồi, thì mẹ tôn trọng các con.”
Tôi quay người đi vào phòng.
Sáng sớm hôm sau, con trai lớn đã dẫn con trai nhỏ ra ngoài.
“Bố, bố xem đây là gì?”
Mười giờ sáng, hai anh em hớn hở trở về nhà.
Lý Tông Minh vừa ăn sáng xong, nhìn thấy căn cước công dân hai anh em đưa tới, đôi đũa trong tay rơi xuống đất. Anh ta nhìn chằm chằm vào hai tấm thẻ, dụi mắt hết lần này đến lần khác.
“Bố, bao năm qua bố chịu ủy khuất rồi.”
Con trai lớn cúi người ôm lấy vai anh ta.
Con trai nhỏ lúc này cũng lên tiếng:
“Bố, từ nay về sau không ai dám coi thường bố nữa.”
Lý Tông Minh sụt sịt mũi, giọng hơi nghẹn ngào:
“Bố đi m/ua thức ăn, trưa nay nấu món ngon cho các con.”
“Chúng ta ra ngoài ăn đi, ngày vui thế này đáng để ăn mừng mà.”
Con trai lớn đề nghị.
Ba bố con nhanh chóng rời khỏi nhà.
Tôi bước ra phòng khách mới phát hiện, họ đã đặt ba tấm căn cước công dân xếp hàng ngang ở nơi dễ thấy nhất trong phòng khách.
Lý Tông Minh, Lý Phi, Lý Thành.
04
Ba ngày sau, Lý Tông Minh quyết định về quê tế tổ.
“Vợ à, sao em vẫn chưa thay đồ?”
Thấy tôi vẫn mặc đồ ngủ ngồi đó, anh ta rất khó hiểu.
“Đúng đấy mẹ, chúng con m/ua vé xe cả rồi, mẹ mau thay đồ đi.”
Con trai lớn vừa mặc áo khoác vừa giục tôi.
Tôi đổi tư thế rồi ngồi tiếp: “Các người về quê tế tổ, liên quan gì đến tôi?”
“Em nói gì vậy, em là con dâu nhà họ Lý chúng tôi, em không về thì ra thể thống gì?”
Lý Tông Minh đưa tay kéo tôi.
Tôi hất tay anh ta ra: “Sắp không phải nữa rồi!”
“Mẹ, chỉ vì chuyện đổi họ mà mấy ngày nay mẹ cứ mặt nặng mày nhẹ.”