Một lúc lâu sau, hắn mới hoàn h/ồn lại.
"Á!"
Tiếng thét thảm thiết x/é toạc cung tường, kinh động cả đàn quạ đen.
Hắn ôm lấy hạ bộ cuộn tròn trên đất, đ/au đến mức sắc mặt trắng bệch, cả người co gi/ật, long bào nhuốm đầy m/áu tươi.
Trong đầu, giọng nói của Ân Kỳ đang gào thét đi/ên cuồ/ng:
【Hệ thống! Đạo cụ! Có đạo cụ hồi phục nào không! Mau chữa cho trẫm! Trẫm không thể làm thái giám! Trẫm còn phải nối dõi tông đường!】
Hệ thống im lặng hai giây, giọng điệu khó khăn:
【Ký chủ xin hãy nén bi thương. Ta thật sự không ngờ nàng ta lại ch/ém vào cái đầu đó…】
【Trong danh mục đạo cụ của thế giới quan này, không có mục tái tạo lại cái đó. Hơn nữa điểm công lược của ngươi hiện đã tụt xuống 75% rồi, phải đạt đến 95% mới có thể đổi đạo cụ che đậy cảm giác đ/au đớn.】
【Hay là, ngươi nhịn một chút?】
…
Trong cảnh hỗn lo/ạn.
Không một ai chú ý tới.
Ta đã nắm ch/ặt đoản đ/ao, đi tới sau lưng Ân Kỳ, đ/âm thẳng xuống cổ hắn!
【Keng!】
Lưỡi đ/ao cách yết hầu hắn chỉ nửa tấc, thế nhưng không thể tiến thêm một chút nào nữa.
Như thể có một bức tường trong suốt ngăn cản.
Ta thở dài một hơi.
Quả nhiên.
Quy tắc của thế giới này, không cho phép hắn ch*t.
04
Ân Kỳ nằm liệt trên đất, nhìn ta mà mắt muốn nứt ra.
"Tiện nhân, nàng dám đối xử với trẫm như vậy?"
Ta chậm rãi thu hồi đoản đ/ao, nhìn xuống hắn từ trên cao.
"Ân Kỳ, chàng có thể hét to hơn nữa.
"Hôm nay là ngày đại hỷ chàng đăng cơ, nếu để thiên hạ biết, tân hoàng vừa ngồi lên ngai vàng đã thành thái giám… chàng đoán xem, sẽ thế nào?"
Hắn nghiến răng nghiến lợi: "Tại sao lại đối xử với trẫm như vậy? Trẫm yêu nàng đến thế cơ mà!"
Ta sờ sờ bụng dưới, hốc mắt đỏ hoe, giọng nói lại dịu xuống, mang theo vài phần nghẹn ngào.
"Ân Kỳ, chàng gi*t phụ thân ta, ta h/ận không thể băm vằm chàng vạn mảnh.
"Thế nhưng ta không xuống tay được… ta h/ận chính mình, h/ận mình vô dụng, h/ận mình đến giờ vẫn còn yêu chàng.
"Ta còn chẳng nỡ lấy mạng chàng. Chỉ lấy của chàng hai lượng th!t, chẳng lẽ điều đó cũng không được sao?"
Ta ngồi xổm xuống, xót xa lau đi những giọt nước mắt vì quá đ/au đớn mà trào ra nơi khóe mắt hắn, bất lực lên tiếng:
"Ta làm vậy, là vì quá để tâm đến chàng.
"Ta là người như vậy đấy, cảm xúc dâng trào là không kiểm soát được. Chàng hiểu cho ta, đúng không?"
"Dù thế nào đi nữa, chàng vẫn là phu quân của ta."
Ta nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng ấn lên bụng dưới của mình, nước mắt rơi đúng lúc xuống mu bàn tay hắn.
"Trong bụng ta đã có cốt nhục của chàng.
"Cho nên, Ân Kỳ, ta tha thứ cho chàng."
Biểu cảm của Ân Kỳ cứng đờ trên mặt.
Giọng của hệ thống cũng đầy vẻ hoang mang:
【Xì… sao cảm giác nàng ta đang nói lại lời thoại của ngươi thế?】
【Ký chủ, điểm công lược tăng trở lại rồi! 80%!】
【Tuy quá trình có chút trắc trở, nhưng nàng ta quả nhiên vẫn không thể rời xa ngươi! Đàn bà mà, có con là có điểm yếu, nắm thóp được ch*t tươi!】
Sắc mặt Ân Kỳ lúc xanh lúc trắng.
Ta nhét đoản đ/ao vào tay hắn, đôi mắt đỏ ngầu, dáng vẻ bi ai đến cùng cực:
"Phu quân, nếu chàng h/ận ta, vậy thì ra tay đi. Ta tuyệt đối không oán h/ận.
"Chỉ tội nghiệp đứa con của chúng ta, còn chưa kịp mở mắt nhìn thế giới này, đã phải theo ta – người mẹ này mà đi rồi."
Ta nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài, cái cổ ngửa ra một đường cong mong manh.
Ta có thể cảm nhận được, bàn tay đang nắm đoản đ/ao của Ân Kỳ đang r/un r/ẩy dữ dội.
Không biết là vì tức gi/ận, hay là vì đ/au đớn.
Hệ thống vội vàng nhắc nhở:
【Ký chủ bình tĩnh! Nàng ta là nữ chính, là cốt lõi vận mệnh của thế giới! Ngươi gi*t nàng ta, công lược thất bại ngay lập tức, ngươi sẽ bị chủ thần xóa sổ đấy!】
【Sự đã rồi, hãy nghĩ thoáng lên, thà sống nhục còn hơn ch*t vinh!】
【Hơn nữa, trong bụng nữ chính là nam tử, hương hỏa của ngươi không đ/ứt đoạn đâu.】
Gân xanh trên trán Ân Kỳ gi/ật lên đùng đùng.
Một lúc lâu sau.
Đoản đ/ao 【keng】 một tiếng rơi xuống đất.
"A Nguyễn…"
Hắn rít qua kẽ răng mấy chữ: "Trẫm vĩnh viễn không trách nàng."
Do mất m/áu quá nhiều, sắc mặt hắn nhanh chóng xám xịt, mềm nhũn ngã vào lòng ta.
Trước khi ngất đi, hắn còn không quên dặn dò:
"A Nguyễn, đừng để người khác biết. Nếu không họ sẽ m/ắng nàng đấy."
Ta cười lạnh trong lòng.
Là sợ người khác m/ắng ta?
Hay là sợ ngai vàng ngày mai không ngồi vững được nữa?
Ta cất tiếng gọi cung nhân, vẻ mặt hoảng lo/ạn tột độ: "Bệ hạ tái phát b/ệnh cũ, mau dìu về tẩm cung!"
05
Sau khi Ân Kỳ hôn mê.
Hệ thống trong đầu hắn cũng im bặt.
Tân hoàng biến thành thái giám, tin tức này nếu để lộ nửa chữ, triều đình lập tức sẽ đảo lộn.
Đã là do ta c/ắt, đương nhiên ta phải chịu trách nhiệm đến cùng.
Ta sai người mang đến một chậu nước muối, lại chuẩn bị thêm kim sang dược.
Đuổi hết người hầu, một mình canh giữ bên giường.
Ta vén chăn gấm, đang định làm sạch vết thương.
Lại phát hiện nhát đ/ao vừa rồi tuy nhanh, nhưng rốt cuộc vẫn vội vàng, chưa c/ắt sạch sẽ.
Vẫn là chưa quen tay a.
Ta cau mày.
Từ trong tay áo lấy lại đoản đ/ao.
Lần này, nhắm đúng vị trí, tay nâng đ/ao hạ.
"Á!!"
Ân Kỳ từ trong cơn đ/au đớn gi/ật mình tỉnh giấc, cả người bật dậy.
Đúng lúc nhìn thấy ta đang từ từ đổ nước muối lên vết thương đang chảy m/áu đầm đìa của hắn.
Hắn kinh ngạc lên tiếng.
"Nhẹ thôi! Nàng muốn đ/au ch*t trẫm à?!"
Ta đỏ mắt, nước mắt như mưa, tay lại r/un r/ẩy đúng lúc:
"Bệ hạ, đ/au sao? Chàng nhịn một chút, ta làm vậy là vì tốt cho chàng thôi. Vết thương không rửa sạch, bị th/ối r/ữa thì làm sao bây giờ?"
"Ta biết mình ra tay nặng, nhưng lúc đó ta thật sự gi/ận đến mất trí. Ta không kh/ống ch/ế được bản thân, ta quá sợ phải mất chàng."
"Nếu chàng thực sự tức gi/ận, cứ đá/nh ta đi, m/ắng ta cũng được."
"Ta hối h/ận lắm bệ hạ à, ta không nên bốc đồng… xin lỗi, xin lỗi…"
Ta vừa khóc vừa run tay.
Nước muối b/ắn tung tóe khắp nơi, rót chính x/ác vào từng vết thương.
Ân Kỳ đ/au đến mức cả người co gi/ật, móng tay cắm sâu vào ván giường, phát ra tiếng kêu kẽo kẹt chói tai.
"A Nguyễn, nàng bình tĩnh chút…"
Giọng nói đó lại vang lên:
【Ký chủ, nhịn thêm chút nữa! Điểm công lược lại tăng rồi! 85% rồi!】
【Nàng ta đã biết sai, đang chuộc tội cho ngươi đấy! Phụ nữ đều vậy, làm mình làm mẩy một chút, sau này sẽ dùng cả đời còn lại để bù đắp cho ngươi.】
【Ngươi xem nàng ta khóc thương tâm thế kia, tuyệt đối là hối lỗi chân thành. Đợi đợt này qua đi, nàng ta sẽ chỉ càng nghe lời hơn thôi.】
【Ta sẽ theo dõi điểm công lược, đợi đạt tới 100%, ký chủ ngươi sẽ được giải thoát, đến lúc đó thiên hạ này chính là của ngươi!】
Ta rũ mắt, che đi vẻ châm chọc nơi đáy mắt.
Một thứ ngay cả con người cũng không phải, mà cũng muốn thao túng cuộc đời ta sao?
Điểm công lược?
Được.
Vậy thì hãy xem, rốt cuộc là ai công lược ai.
Ta nâng lọ kim sang dược lên.