Thế nhưng sự chu đáo của anh lúc này chỉ làm tôi thêm phiền lòng.

Hít sâu một hơi, tôi nhét đống đồ đó vào ngăn kéo.

Đúng như Tạ Thành Tiến nói, trại hè quả thực được chia tách, khi anh cầm hai hộp cơm tìm đến, tôi đang dựng lều.

"Đừng để búa đ/ập vào tay."

Tạ Thành Tiến nhìn chằm chằm vào chiếc búa trong tay tôi, không hề che giấu vẻ căng thẳng của mình.

Anh đưa tay định cư/ớp lấy từ tay tôi.

"Anh vừa rửa trái cây xong, em qua bên kia ăn đi, để anh giúp em..."

Lời anh nói khựng lại, khi nhìn thấy tôi dùng một búa đóng đinh xuống đất, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm chia cho anh.

Thấy tôi không thèm đếm xỉa, môi Tạ Thành Tiến mím lại, anh lấy từ phía sau ra hai hộp cơm.

"Phần còn lại để anh làm, em qua bên kia chơi đi."

Tôi đứng thẳng người dậy, mắt Tạ Thành Tiến sáng lên, định đón lấy chiếc búa từ tay tôi.

"Tạ Thành Tiến, tôi đã nói rồi, tôi không thiếu anh trai."

Tôi lau mồ hôi trên trán, lông mày Tạ Thành Tiến nhíu ch/ặt lại vào nhau.

"Cho nên sau này đừng tự xưng là anh trai nữa, được không?"

Hơi thở anh nặng nề, hồi lâu sau mới khẽ lên tiếng.

"Anh biết rồi, vậy cái này..."

Anh đưa hộp cơm qua, tôi tiện tay đón lấy, còn chưa đợi ánh mắt anh lóe lên tia vui mừng đã nhét ngay cho cậu bạn cùng bàn vừa chạy tới.

"Trái cây mới rửa sạch, cho cậu đấy."

Trương Minh vốn định tới mượn búa, giờ thì quên sạch, mở hộp cơm ra bắt đầu chén.

Tạ Thành Tiến lặng lẽ nhìn tôi vài giây, để lại một câu "Đừng ăn bậy bạ, cẩn thận dị ứng." rồi quay người bỏ đi.

"Có phải hơi quá đáng không?"

Trương Minh miệng nhét đầy trái cây, tặc lưỡi hai tiếng.

"Cảm giác Tạ Thành Tiến dạo này bị cậu hànhz hạz đến g/ầy đi rồi đấy."

Tôi không cảm thấy gì, chỉ thấy anh thật khó hiểu.

Không định ở bên tôi, nhưng lại cứ muốn làm chó cho tôi, làm gì có chuyện tốt như thế.

Tôi thấy Tạ Thành Tiến đúng là có cái miệng quạ.

Lều vừa dựng xong, tôi liền cảm thấy cổ ngứa dữ dội, tôi đưa tay định gãi, nhưng càng gãi càng ngứa.

Khi Trương Minh đưa hộp trái cây đã ăn sạch tới, cậu ta gi/ật mình.

"Mẹ kiếp, sao trong lều của Trầm Cưu lại có một cái đầu heo thế này?"

Tôi định m/ắng cậu ta, nhưng phát hiện môi mình cũng bắt đầu sưng lên, Trương Minh trợn tròn mắt, lập tức hoảng lo/ạn.

"Trầm Cưu? Cậu bị dị ứng à?"

07

Cậu ta hớt hải chạy ra ngoài gọi người, tôi đưa tay lục túi của mình.

Lục mãi, tôi cam chịu lấy ra túi đồ mà Tạ Thành Tiến đã chuẩn bị.

Th/uốc dị ứng trôi xuống bụng, có lẽ là do tâm lý an ủi, tôi thấy đỡ ngứa hơn hẳn.

Tôi tưởng Trương Minh đi gọi giáo viên, không ngờ cậu ta lại gọi Tạ Thành Tiến quay lại.

Tôi đã hiếm khi thấy Tạ Thành Tiến hoảng lo/ạn như vậy, trán anh đầy mồ hôi, gương mặt tinh xảo đẹp trai tràn đầy sự h/oảng s/ợ.

"Tiểu Cưu? Em không sao chứ?"

Anh r/un r/ẩy lục tìm cái túi mà anh đã chuẩn bị, tôi mím môi.

"Uống th/uốc rồi."

Giọng điệu bình thản của tôi dường như không xoa dịu được sự bồn chồn trong lòng anh, thân thể nhẹ bẫng, tôi rơi gọn vào lòng anh.

"Anh đưa cô ấy đi b/ệnh viện khám, cậu xin phép giúp chúng tôi nhé."

Thực ra tôi có thể giãy giụa, nhưng nhìn dáng vẻ sợ hãi đến mất h/ồn mất vía của Tạ Thành Tiến, tôi lại mềm lòng.

Thôi bỏ đi, lát nữa rồi tính tiếp.

Lần trước Tạ Thành Tiến như thế này là khi tôi chín tuổi bị sốt cao, bố mẹ hai nhà và bảo mẫu đều không có nhà, mặt tôi nóng hầm hập.

"Anh trai không nên đưa em đi chơi nước, đừng sợ, sắp tới b/ệnh viện rồi."

Cậu bé mười tuổi trên taxi cứ xoa đầu tôi không ngừng, ngón tay run lẩy bẩy.

"Anh không chăm sóc tốt cho em, xin lỗi, đừng ngủ, Tiểu Cưu đừng có chuyện gì đấy."

Sau này tôi mới biết, Tạ Thành Tiến hôm đó cũng bị sốt, còn nặng hơn tôi, nhưng anh cố gồng mình chờ tôi truyền nước xong mới ngã quỵ.

Mẹ anh cười bảo anh đúng là "vì mẹ mà mạnh mẽ".

Nhưng tôi nhớ rất rõ, đêm đó Tạ Thành Tiến đã rơi bao nhiêu nước mắt.

Giống như lúc này, tôi rõ ràng đã đỡ hơn rồi, nhưng đuôi mắt anh lại càng lúc càng đỏ.

"Quan sát thêm chút đi, triệu chứng đang chuyển biến tốt, uống th/uốc rất kịp thời."

Bác sĩ xua xua tay, Tạ Thành Tiến đứng bên cạnh.

Anh im lặng hồi lâu, như mất hết sức lực ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

"Còn khó chịu không?"

Tôi lắc đầu, Tạ Thành Tiến nhìn vết đỏ trên cổ tôi, hít sâu một hơi.

"Anh không biết gần đây em đang gi/ận dỗi chuyện gì, nhưng chuyện hôm nay đã chứng minh rõ ràng là em không thể tự chăm sóc tốt cho bản thân."

"Đừng gi/ận dỗi nữa, Tiểu Cưu."

Mùi nước sát trùng của b/ệnh viện hơi nồng, tôi khẽ nhíu mày.

"Em không ăn bậy, có lẽ bị dị ứng côn trùng, hơn nữa, em tự uống th/uốc rồi."

Khi nói câu này, tôi có chút chột dạ, dù sao thì th/uốc đó cũng là do anh chuẩn bị.

Chúng tôi im lặng nhìn nhau, Tạ Thành Tiến day day ấn đường, đứng dậy không nói gì thêm.

Tôi nhìn chằm chằm vào mũi chân mình.

Đôi giày dưới chân tôi vẫn là anh m/ua.

Từ nhỏ giày của tôi đều do Tạ Thành Tiến m/ua, hồi nhỏ anh dùng ngón tay đo chiều dài chân tôi, năm lớp chín, khi những ngón tay lạnh lẽo của anh chạm vào lòng bàn chân tôi, tôi không nhịn được mà hơi co rúm lại.

Cũng từ lúc đó, size giày của tôi không bao giờ thay đổi nữa.

Trước mặt đặt một quả táo đã gọt vỏ, cảm xúc của Tạ Thành Tiến đã ổn định lại.

"Ăn Iót dạ đi, lát về nhà anh nấu đồ ăn cho em."

Tôi nhìn chằm chằm quả táo đó, cầm lấy con d/ao gọt trái cây anh vừa đặt xuống.

Tạ Thành Tiến theo bản năng căng thẳng nhíu mày.

"Tiểu Cưu, đừng đụng vào d/ao..."

08

Tôi biết tại sao Tạ Thành Tiến không muốn ở bên tôi rồi.

Trong mắt tôi, anh là thanh mai trúc mã chăm sóc tôi chu đáo, là chàng trai dịu dàng.

Còn trong mắt anh, tôi dường như mãi mãi dừng lại ở thời thơ ấu.

Tôi là một con búp bê đến con d/ao cũng không cầm nổi.

Tôi đặt con d/ao xuống, Tạ Thành Tiến nhìn quả táo trong tay tôi, có chút ngẩn người.

"Anh nhìn xem."

Tôi cầm quả táo đó, ngón tay hơi run.

"Tạ Thành Tiến, thực ra cái gì em cũng biết làm, hơn nữa em gọt còn đẹp hơn anh."

Lông mi anh khẽ lay động, có chút nôn nóng muốn nắm lấy tay tôi, những lời còn lại anh không muốn nghe.

"Ừ, giỏi lắm, chúng ta về nhà thôi."

Tôi nhẹ nhàng né tránh, quyết định dũng cảm thêm lần cuối.

"Cho nên em không cần anh chăm sóc, em là người trưởng thành rồi, những gì anh biết làm em đều biết cả."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiếng thở dài thương xuân

Chương 7
Nhà ta cùng Phạm Dương Tiết thị có hôn ước. Bởi vậy, vừa đến tuổi cập kê, ta đã vượt ngàn dặm đường sông, gả cho Tiết thiếu tướng quân. Thế nhưng, người đối đãi với ta chẳng chút tử tế. Chẳng những ép ta uống thứ thuốc đắng chát, mà đêm khuya nào người cũng đến, hung hăng ức hiếp ta. Có lần, chỉ vì ta khóc lóc quá nhiều, buông lời trách mắng, người liền dọa muốn đoạt mạng ta! Ta kinh sợ đến rơi lệ, ngày đêm nơm nớp lo âu, chỉ sợ đi sai một bước. Chẳng ngờ không lâu sau lại phát hiện mang thai, muốn trốn cũng chẳng thể. Liền nghe theo lời khuyên của bạn thân, lén lút đến chùa, cầu mong gia đạo hòa thuận, hài nhi bình an. Không ngờ khi xuống núi lại gặp triều đình vây quét thổ phỉ, kẻ cầm đầu chính là Tiết Ngọc Minh. Người đang ôn nhu hộ tống một vị quý nữ rời đi. Ngoảnh đầu lại, liền thấy ta bị thổ phỉ bắt giữ, đáng thương che chở bụng mình, trước ngực cắm phập một thanh đoản đao, ngơ ngác nhìn về phía người. Mở mắt ra lần nữa, đã trở về ngày trao đổi canh thiếp. Ta khóc lóc nhào vào lòng mẫu thân: "Mẫu thân, Tiết Ngọc Minh kia lòng dạ hiểm độc, hài nhi không muốn gả cho người đó!"
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
0