Tiêu Diễn, nhưng kết cục phần lớn là ch*t yểu trong lãnh cung. Vì vậy, nhiều năm qua, Tô Hành một mình đ/ộc bá, mọi người đều biết sự lợi hại của ả nên không ai dám đắc tội.
Nhưng lần này Thẩm Nguyệt Lê bình an mang th/ai, hậu cung đều nói Tiêu Diễn tuổi tác đã cao, cuối cùng cũng hiểu rằng một nhành hoa đ/ộc túy tuy đẹp, nhưng trăm hoa đua nở mới là đạo lý an ổn.
Đám phi tần vốn lâu ngày không được sủng ái đều nhìn thấy hy vọng, tranh nhau tung ra đủ loại bản lĩnh để mời gọi sủng ái. Ngược lại, Thẩm Nguyệt Lê lại tránh mặt không ra.
Do sự đầu quân cố ý của ta, nàng ta càng thêm đề phòng vạn phần. Không chỉ thận trọng trong chuyện ăn uống, nếu không cần thiết thì ngay cả cửa cung cũng không bước ra nửa bước.
Thoắt cái đã hơn một tháng trôi qua, th/ai tượng của Quý phi dần ổn định, Tô Hành có chút sốt ruột. Nhưng ả lại không rảnh để triệu kiến ta, vì Tiêu Diễn không biết sao lại bắt đầu hỉ nộ thất thường, cả người luôn bứt rứt không yên. Có lúc nổi gi/ận vô cớ, đến cả ả cũng phải chịu vài lời quở trách.
Gọi thái y bắt mạch, nhưng chỉ thăm dò ra hương liệu tạp lo/ạn, ảnh hưởng đến khí tức. Tô Hành không dám sơ suất, tạm thời không sắp xếp Hương nô trực ban nữa. Nhưng Bệ hạ vẫn không mấy thoải mái, chỉ đành uống từng nắm lớn th/uốc an thần.
Biết được tin tức, Quý phi đích thân nấu canh an thần đến bái kiến. Thấy Tiêu Diễn dưới mắt thâm quầng, nàng đ/au lòng khôn xiết, bụng mang dạ chửa vẫn cố vươn tay xoa thái dương cho hắn.
"Bệ hạ vì việc nước lao tâm, thần thiếp vốn không dám bàn luận. Nhưng quân vương là trời, sao có thể không chú ý sức khỏe? Sắp tới là Đông Chí rồi, chi bằng mời các vị tỷ muội trong hậu cung cùng đến dự tiệc nghỉ ngơi một phen?"
Tiêu Diễn đồng ý.
Hậu cung đã nhiều năm không mở tiệc. Có được cơ hội này, các vị phi tần chủ động phô bày vẻ đẹp, náo nhiệt vô cùng. Những vũ điệu chim oanh tiếng yến lướt qua mấy vòng, Tiêu Diễn bị mời mọc nên không nhịn được uống thêm vài chén. Hắn cười ha hả, lập tức ôm lấy Quý phi bên cạnh: "Ái phi quả thực rất hiểu lòng Trẫm."
Tô Hành mặt lạnh đứng bên cạnh hắn, siết ch/ặt tay áo, không nói một lời. Ả tuy cũng có mặt trong tiệc, nhưng vì thân phận chỉ là cung nữ nên không tiện đường hoàng ngồi bên cạnh Tiêu Diễn, chỉ có thể đứng hầu hạ một bên. Nhìn thấy Thẩm Nguyệt Lê cười tươi như hoa được Tiêu Diễn ôm trong lòng, ả tức gi/ận đến nghiến răng nghiến lợi. Nhưng khi ánh mắt chuyển hướng, nhìn thấy ta đang đứng xa xa phía sau Quý phi, chân mày ả lại giãn ra.
11
Tiệc đã quá ba tuần rư/ợu, Tô Hành tiến lên, dâng một đĩa điểm tâm cho Tiêu Diễn.
"Bệ hạ Iót dạ một chút, cẩn thận kẻo lát nữa lại đ/au đầu."
Như vừa mới nhận ra sự tồn tại của ả, bậc cửu ngũ chí tôn vô thức nới lỏng vòng tay. Thẩm Nguyệt Lê lại không chút biến sắc, tựa sát vào người hắn hơn: "Vẫn là Tô cô cô chu đáo, Bệ hạ người dùng thêm chút đi ạ."
Tiêu Diễn vừa khen ngợi Quý phi xong, đương nhiên không tiện từ chối, đành cười khan một tiếng, phân phó Tô Hành: "Nàng cũng đừng vất vả như thế, những việc hầu hạ này cứ để người khác làm đi."
"Nô tỳ không dám."
Ả rít qua kẽ răng mấy chữ này.
Ta vội tiến lên vài bước, rót rư/ợu cho Tiêu Diễn, lại gắp vài món cho Thẩm Nguyệt Lê. Quý phi liếc nhìn ta: "Người Bệ hạ gửi đến quả nhiên tốt, là kẻ tay chân lanh lẹ. Chỉ là thần thiếp không thích mùi hương trên người nàng ta, chỉ bắt nàng ta cấm uống th/uốc bí truyền mà đứng hầu hạ bên cạnh, người sẽ không trách tội thần thiếp chứ?"
Tiêu Diễn mỹ nhân trong lòng, lại vừa được nịnh nọt, tâm trạng rất tốt: "Đã cho nàng rồi thì cứ tùy ý sử dụng. Có thể làm cung nữ quét dọn bên cạnh nàng cũng là phúc của nó."
Thẩm Nguyệt Lê cười đắc ý với Tô Hành, lại cố tình làm rơi bánh ngọt xuống đất, quát ta: "Điểm tâm này không tệ, nhưng bổn cung thực sự ăn không nổi nữa, ban cho ngươi đó."
Người trong tiệc đều biết, ta vốn là người do Tô Hành chọn ra. Nàng ta dày vò ta, thực chất là cố tình t/át vào mặt đối phương. Kiêu ngạo như Tô Hành, sao có thể nhẫn nhịn?
Nhìn thấy ả sắp phát tác, Tiêu Diễn cầm chén rư/ợu lên, quát: "Nương nương ban cho, còn không mau tạ ơn?"
Đây là nói với ta. Ta vội quỳ xuống, nhặt bánh ngọt lên, dập đầu liên tục: "Tạ ơn nương nương ban thưởng."
Sau đó, từng chút một bóp nát bánh ngọt, đưa vào miệng.
Đôi mắt Tô Hành đã bắt đầu bốc hỏa, nhưng phải nghiến răng nhịn xuống, không nói thêm lời nào. Dù sao, trước tiệc, ta vừa mới lén gửi thư, mời ả hãy tĩnh tâm đợi vở kịch hay vào đêm nay.
12
Ngày Đông Chí ngày ngắn đêm dài. Nhưng Tiêu Diễn có lẽ tâm trạng khá tốt, thế mà tiệc tùng đến tận nửa đêm. Sau khi tan tiệc, hắn khởi giá đi cùng Thẩm Nguyệt Lê. Không ngờ, chỉ ở lại nửa tuần hương đã gi/ận dữ quay về tẩm cung.
Tô Hành tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại biết, đây chính là "vở kịch hay" mà ta bảo ả chờ đợi. Ả vội khoác tấm áo rộng rãi nghênh đón: "Bệ hạ, ai đã chọc gi/ận người rồi?"
Ả bước đi vội vàng, áo sa rơi xuống, vô tình hay hữu ý để lộ bờ vai trắng ngần tròn trịa. Tiêu Diễn giơ tay ôm lấy vòng eo thon của ả, nhưng vẫn còn h/ận ý nói: "Quý phi vô lễ, dám kinh động đến Trẫm. Nàng không biết đâu, sau khi cởi y phục ra, trên bụng nàng ta toàn là những vết s/ẹo đ/áng s/ợ. Rõ ràng biết mình là bộ dạng q/uỷ quái gì, vậy mà còn không biết x/ấu hổ đòi hầu hạ Trẫm!"
Tô Hành hiểu ra, mím môi cười, vùi đầu vào cổ hắn: "Việc này sao có thể trách Quý phi nương nương được? Chẳng phải hôm nay Bệ hạ chủ động đến chỗ nàng ta sao? Nếu không phải vì sinh con nối dõi cho người, Thẩm Nguyệt Lê một mỹ nhân như hoa như ngọc, hà tất phải chịu loại khổ sở này?"
Tiêu Diễn bóp eo ả: "Nàng vẫn còn trách Trẫm? Trẫm cần đứa trẻ này, bắt buộc phải cho nàng ta chút thể diện. Đợi nàng ta sinh hạ hoàng nhi, Trẫm sẽ tìm cớ xử lý nàng ta. Bên cạnh Trẫm chỉ cần có mình nàng là đủ."
Tô Hành làm nũng: "Bệ hạ chỉ giỏi lừa gạt nô tỳ."
Bất kể có phải lời thật hay không, nghe người đàn ông mình yêu hết lời hạ thấp người phụ nữ đã sinh con đẻ cái cho hắn ngay trước mặt mình, lòng ả vẫn đạt được sự thỏa mãn cực đại. Một chút khó chịu trong tiệc vừa rồi đều bị ả ném ra sau đầu, hai người nhanh chóng vui đùa cùng nhau.
Không ai phát hiện ra, chiếc Mỹ nhân vu sau tấm bình phong ánh mắt đờ đẫn, khóe môi chảy dãi, đã lâu không hề nhúc nhích dù chỉ một chút.
Ngày hôm sau, tin tức Quý phi nhan sắc tàn phai, thất sủng với Bệ hạ đã lan truyền khắp hậu cung. Trong cung kẻ nào cũng giỏi nhìn mặt bắt hình dong, chẳng mấy chốc cung của Quý phi đã lạnh lẽo hẳn đi. Ngay cả than lửa và cơm áo đều bắt đầu bị lơ là. Việc này đương nhiên lại là bút tích của Tô Hành. Thẩm Nguyệt Lê tức gi/ận đến mức đ/ập vỡ mấy bộ sứ Định Diêu thượng hạng.