Hương hoa bưởi

Chương 6

03/09/2026 12:15

14.

Sau đó, tôi gặp lại Trần Úc Xuyên thêm hai lần nữa.

Anh ấy ngày càng trở nên trầm mặc, ít nói.

Vẫn có vô số cô gái theo đuổi anh không ngừng nghỉ.

Trong số đó, có một người trông khá giống Thẩm Tuế Tuế.

Đáng tiếc, cũng chẳng đi đến đâu.

Tôi tình cờ lướt thấy Weibo của Thẩm Tuế Tuế.

Nơi xứ người.

Cô ấy trông có vẻ hơi u sầu: 【Đột nhiên rất nhớ mùa hè năm ấy.】

Tôi nghĩ mình biết đó là mùa hè nào.

Tôi chỉ dừng lại một chút rồi lướt qua giao diện đó.

Không lâu sau, tôi tìm được một công việc thực tập rất ưng ý.

Ngày nào cũng bận rộn đi sớm về muộn.

Khi mùa hè sắp kết thúc, tôi và Lâm Diên chính thức bên nhau.

Chẳng có lời tỏ tình nào kinh thiên động địa.

Chỉ là vào một buổi chiều tối rất bình thường, chúng tôi ngồi ăn cơm cạnh cửa sổ, anh ấy thở dài: "Nhà anh giục tìm bạn gái rồi."

Có lẽ vì vẻ mặt anh ấy quá đáng thương.

Tôi bật cười, vai khẽ run, chẳng hiểu sao lại buột miệng nói: "Vậy anh thấy em thế nào?"

Mãi về sau này, anh ấy mới nói với tôi, thực ra ngay từ lần đầu gặp mặt, anh ấy đã nhận ra tôi thích Trần Úc Xuyên rồi.

"Chỉ có tên ngốc đó là không nhận ra thôi nhỉ? Nhưng cũng may là anh ta không nhận ra."

Tôi cười: "Đều qua cả rồi."

Sau khi công việc thực tập ổn định, tôi tìm một căn phòng gần đó.

Môi trường rất tốt.

Cách âm cũng cực kỳ tuyệt vời.

Tôi về trường một chuyến, định dọn hết đồ đạc trong ký túc xá đi.

Khi dọn đồ, tôi nhìn thấy chiếc cà vạt nằm sâu trong tủ quần áo.

Lúc chọn chiếc cà vạt này, thực ra tôi đã rất ưng ý.

Nhưng giờ nhìn lại, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Tôi ngẩn người hồi lâu, cuối cùng vẫn xếp nó vào vali.

Dọn xong xuôi, lúc rời đi, tôi mới phát hiện điện thoại không thấy đâu.

Chắc là vô tình đá/nh rơi trên đường rồi.

Tôi mượn điện thoại của bạn cùng phòng.

Cuộc gọi được kết nối, tôi nói: "Chào anh."

Đầu dây bên kia, phải rất lâu, rất lâu sau mới có một giọng nam vang lên, trầm thấp: "Là anh."

Nói xong, anh báo một địa chỉ.

Tôi chạy xuống lầu, tìm đến đó.

Từ xa, tôi thấy anh đang đợi tôi dưới gốc cây liễu.

Đã lâu rồi tôi không gặp anh.

Anh mặc bộ vest chỉnh tề, dường như vừa họp xong, có việc đột xuất nên ghé qua trường.

So với trước đây đã thay đổi rất nhiều.

Nhưng cụ thể thay đổi ở đâu, tôi lại không nói ra được.

Anh đưa điện thoại cho tôi, tôi nói cảm ơn.

Ánh mắt chạm nhau, yết hầu anh khẽ chuyển động: "Em và Lâm Diên ở bên nhau rồi à?"

Tôi gật đầu: "Vâng."

Bàn tay buông thõng bên người của anh siết ch/ặt lại.

Một lúc lâu sau, anh tự giễu cười một tiếng.

"Anh không thắng được người em thích từ đầu thì thôi đã đành."

"Đến cả Lâm Diên, kẻ đến sau, anh cũng không thắng được."

Nói đoạn, giọng anh khựng lại, dường như đã băn khoăn từ rất lâu rồi: "Tại sao vậy, Khương Dữu?"

Tôi ngẩng đầu: "Chuyện đó còn quan trọng sao?"

Anh gật đầu: "Có."

Nhưng cuối cùng tôi vẫn chẳng nói gì cả.

Nói gì đây?

Chẳng lẽ tôi phải nói với anh rằng, năm ngoái khi Kinh thành có tuyết lớn, nếu Thẩm Tuế Tuế không quay lại, nếu anh đến dự buổi hẹn đó, có lẽ tôi đã chủ động tỏ tình với anh rồi.

Tôi đã từng m/ua một chiếc cà vạt, thấp thỏm lo âu, vui mừng khôn xiết, nhưng cuối cùng lại không thể tặng cho anh.

Hoặc là, nói cho anh biết, đêm đó tôi thực sự rất lạnh.

Tôi đã từng đợi anh.

Đáng tiếc, chúng tôi không có duyên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bám Nhầm Bạch Nguyệt Quang Rồi, Phải Làm Sao Đây?

Chương 14
Ở bên Thẩm Nhược Khanh một năm, tôi mới biết mình đã tìm nhầm đối tượng công lược. Hệ thống bảo Thẩm Nhược Khanh thích người bám dính lấy anh, thế là tôi liền dựa vào tuyệt chiêu "mặt dày mày dạn" để chen chân vào cuộc sống của anh ấy. Sau khi ở bên nhau, ngày nào tôi cũng đòi ôm đòi hôn, hận không thể dính lấy nhau mọi lúc mọi nơi. Thẩm Nhược Khanh chưa bao giờ thể hiện rằng anh thích tôi, tôi lại cứ tưởng anh chỉ đang rụt rè e thẹn. Cho đến khi hệ thống đột ngột online. "Ký chủ, cậu công lược nhầm người rồi! Đây không phải nam chính, mà là bạch nguyệt quang của nam chính!" "Thẩm Nhược Khanh bề ngoài trông có vẻ dịu dàng, nhưng thực chất thủ đoạn lại vô cùng tàn nhẫn, và cực kỳ ghét bị người khác bám đuôi." Tôi vội vàng ba chân bốn cẳng lăn tuột từ trên người Thẩm Nhược Khanh xuống. Đối mặt với ánh mắt khó hiểu của anh phóng tới, tay tôi run lên như cầy sấy. Kể từ đêm đó, tôi không bao giờ dám rúc vào lòng Thẩm Nhược Khanh ôm eo anh ngủ nữa.
0
2 Tư Nam Chương 9
3 Rốn đâu rồi? Chương 9
4 Nhóc Câm Chương 12
6 Hoài Niệm Tôi Chương 12
9 Hương Nô Chương 8
12 Oan Miêu Dẫn Hồn Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm