Trăng Quan Sơn

Chương 19

03/09/2026 11:42

Năm thứ ba ta chấp chính, Bình Giang Hầu lâm b/ệnh qu/a đ/ời. Vị lão thần cuối cùng cùng thế hệ với Hoàng tổ mẫu cũng đã đi rồi.

Cùng năm đó, Hoàng tổ mẫu nhất quyết dời đến Nam hành cung, mang theo một đám lão thái phi trong cung.

"Đám xươ/ng già chúng ta, đất đã lấp đến cổ rồi, ngược lại lại muốn hoang đường một phen. Sống trong thâm cung đại điện này đã chán ngấy, muốn tìm một nơi chim hót hoa thơm, du hồ đạp thanh một chuyến."

Nói đoạn, bà nhìn chằm chằm ta, ánh mắt như xuyên qua ta, nhìn về quá khứ xa xăm.

"Minh Ý, thực ra, phong hiệu của con là do ta nhắn lời với Lễ bộ."

Bà cười, đưa tay nhẹ nhàng véo dái tai ta: "Đêm con chào đời, ánh trăng thật đẹp. Làm ta nhớ đến những năm tháng khoái ý ân cừu nhất, ta cùng Đồng Trạch ngồi trên cổng thành, thưởng trăng uống rư/ợu. Trên ki/ếm xiên th!t hươu, trên cán cờ treo đầu thủ cấp địch tướng. Những ngày tháng ấy, một đi không trở lại rồi."

"Thế nên ta như bị m/a xui q/uỷ khiến, nhúng tay vào việc không đâu một lần. Những chữ như Tĩnh, Thục mà Lễ bộ chọn, ta đều không thích. Con bé con nhà ta sinh ra dưới ánh trăng đẹp như thế, hẳn phải là người có phúc. Ta liền nghĩ, thiên hạ này tất cả hào quang và tốt đẹp, hãy đến đây đi! Hãy đặt hết lên người cháu gái này của ta! Biết đâu, nó có thể có một cuộc đời rạng rỡ huy hoàng thì sao?"

Bà cúi đầu, thay ta lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt: "Nguyệt Từ, Minh Ý... Bệ hạ. Thanh ki/ếm kia là của con rồi, hãy giữ cho tốt."

Lại qua thêm vài ngày, Hàn Triệt dâng sớ tự xin trấn giữ Bắc cương.

Sau khi hòa ly, chàng nhiều lần dâng sớ cầu kiến, đều bị ta lấy lý do quốc sự bận rộn mà từ chối. Những món đồ gửi đến, từ đ/á quý hiếm lạ đến binh thư chép tay, ta đều trả lại hết.

Cho đến lá sớ này, chàng không còn nhắc đến tình riêng, chỉ bình tĩnh trình bày: "Bắc cảnh tuy an, nhưng ngoại tộc lòng muốn diệt ta chưa ch*t, nguyện trấn giữ cửa ngõ quốc gia vĩnh viễn, che chở một phương an ninh."

Ta cầm bút chu sa, chỉ phê một chữ.

"Chuẩn."

Năm thứ mười ta chấp chính, chính thông nhân hòa, hải nội dần an.

Ngày xuân, ta tuần du đến đê chắn sóng Hoàng Hà mới xây xong. Hai bên bờ ruộng đồng bát ngát ngàn dặm, thôn xóm khói bếp lượn lờ, có đứa trẻ dắt trâu bước chậm, ngân nga khúc điệu đồng quê không tên.

Thị tòng chống lọng hoa, Tống Nhan đọc bản tấu báo cáo kho lẫm các nơi tràn đầy cho ta nghe. Ta giơ tay ngăn lại, phóng tầm mắt nhìn xa vạn dặm sơn hà này.

Bốn phía gió lướt, trời đất thanh bình. Đường đi đến đây, ngẩng đầu cúi mặt không thẹn với lòng.

Núi xanh nhìn ta, cũng như thuở ban đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khoảng cách một bước chân đến tình yêu

Chương 7
Sau khi tái hợp, Bạc Tư Ngôn hoàn toàn thu tâm. Anh xóa sạch phương thức liên lạc của các cô nàng ong bướm, từ chối mọi cuộc nhậu nhẹt. Người vốn luôn tôn sùng chủ nghĩa độc thân như anh, bắt đầu mua nhẫn kim cương, đặt khách sạn, nghiêm túc nghiên cứu kế hoạch cầu hôn. Tất cả mọi người đều cảm thán, không ngờ người vốn dĩ lướt qua muôn hoa như anh lại cuối cùng lại gục ngã trong tay tôi. Thế nhưng, tôi vốn dĩ không hề có ý định gả cho anh. Sau khi phát hiện mang thai, tôi thậm chí còn vội vã đến bệnh viện làm phẫu thuật trong đêm. Sau đó, không một dấu hiệu báo trước, tôi đề nghị chia tay rồi cao chạy xa bay. Mãi đến khi Bạc Tư Ngôn đuổi theo tới nơi, vừa vặn nghe thấy cô bạn yêu đương mù quáng của tôi hỏi: "Đứa bé cũng đã có rồi, anh ta cũng đã quay đầu là bờ, tại sao lúc đó cậu lại không kết hôn với anh ta?" Tôi cạn lời đảo mắt. "Cái gì mà quay đầu là bờ, chẳng qua chỉ là rùa bò lên bờ nghỉ ngơi một chút thôi." "Yêu đương thì được, chứ kết hôn thì tuyệt đối không." "Nuôi dạy thế hệ sau, ải đầu tiên chính là chọn gen tốt." "Loại người này xác suất cao là có bệnh tâm lý, tôi không thể để con mình mang loại gen này được." Sắc mặt Bạc Tư Ngôn lập tức tái mét.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0
Thanh Gia Chương 7
Yêu lầm Chương 6