Sau khi Lục Tụng An - kẻ th/ù không đội trời chung của tôi gặp t/ai n/ạn xe và mất trí nhớ, anh ấy quên hết mọi người, chỉ nhớ mỗi tôi. Để trêu chọc hắn, tôi tự nhận mình là bạn trai của anh ta. Ai ngờ, hắn lại tin thật. Ngày ngày quan tâm tôi từng li từng tí, làm một người bạn trai tốt nhất quả đất. 3 giờ sáng, chỉ vì tôi buột miệng nói thèm đồ ngọt, hắn liền lội tuyết dày đem bánh đến tận tay tôi. Ngay lúc đó, tôi đã hiểu: Toi rồi, lần này chơi lớn quá rồi.