Tôi nhặt được gã thanh niên gần đất xa trời trong ngõ dài lạnh lẽo ẩm ướt dưới mưa phùn. Dù tiều tụy thảm thương, vẫn toát lên vẻ quý phái khó lẫn. Hắn túm lấy vạt áo tôi, giọng khản đặc hỏi: "Anh... em không còn ai cần nữa... anh có thể đưa em về nhà không?" Chúng tôi cùng sưởi ấm cho nhau trong căn phòng chật chội ấy. Rồi đến sinh nhật tôi, tôi bỗng nghe hắn buông lời: "Chỉ là một thằng Beta vô dụng, đến nối dõi tông đường cũng không xong, đùa cho vui thôi mà."