Mười năm trước, Thẩm Chi Ngôn vì 1 triệu mà rời bỏ tôi và bà nội. Khi gặp lại, hắn đã là tân quý trong giới thương trường. Còn tôi chỉ là nhân viên nghiệp vụ vô danh tiểu tốt của một công ty. Hắn vẫn như mười năm trước gọi tôi: "Anh..." Tôi giơ tay tặng hắn một quả đ/ấm thật mạnh. Tôi sợ lắm, sợ hắn sẽ giống như đứa em trai năm xưa của tôi, biến mất rồi không bao giờ gặp lại. Về sau này, đúng là chúng tôi mãi mãi không gặp lại nhau nữa...