"Sòng Thanh Từ đúng không? Anh nói anh là chồng tôi? Chứng cứ đâu?" Trong phòng bệ/nh, Tùy Dịch sờ sờ băng gạc trên trán, giọng điệu thờ ơ, "Đã là chồng thì chắc chắn phải có giấy đăng ký kết hôn chứ?"
Sòng Thanh Từ nghe vậy, ngẩn người một giây: "Chúng ta chưa chính thức làm thủ tục, nhưng ngày đăng ký đã định rồi, chính là thứ Tư này——"
"Được rồi, không có giấy cũng được, thời buổi này sống chung khi chưa cưới nhiều như cơm bữa." Tùy Dịch gật đầu, "Thế ảnh thì sao? Đến mức sắp đăng ký rồi, ảnh cưới chắc có chứ?"
Sòng Thanh Từ im lặng.
"Ảnh cưới cũng không có? Thôi thôi, vậy tôi nhượng bộ thêm bước nữa, ảnh chung, ảnh chung chắc có chứ?"
Lần này Sòng Thanh Từ im lặng lâu hơn, cuối cùng rút điện thoại lục tìm hồi lâu, đưa cho Tùy Dịch.
Quả thật là ảnh chụp chung.
Chỉ là tấm ảnh này ít nhất cũng có hơn hai mươi người. Hắn vừa tỉnh, đầu còn choáng váng, nheo mắt tìm mãi, cuối cùng cũng thấy bóng dáng mình ở góc ảnh.
Tùy Dịch suýt bật cười vì tức: "Anh bạn, nhìn cũng ra dạng người tử tế đấy, có cần phải trêu chọc bệ/nh nhân vừa tỉnh như tôi không?"