Lần đầu tiên Ngôn Nặc gặp Ngôn Cẩn là một buổi chiều đông giá. Cậu bé co ro dưới chiếc cầu thang sắt của căn nhà thuê. Trên tầng, người mẹ đang say xỉn gọi đàn ông về nhà làm chuyện tục tĩu. Những âm thanh ấy hoàn toàn x/é nát nhận thức non nớt của một đứa trẻ về hai chữ "mẹ hiền".
Trước mặt cậu là vùng tối đổ dài từ cầu thang. Ánh nắng như chỉ cách đầu ngón chân một tấc. Nhưng dù có với bao nhiêu, vẫn chẳng thể chạm tới.
Chính lúc ấy, đột nhiên một bàn tay kéo cậu ra vùng sáng:
"Ngôn Nặc? Anh là anh trai của em, anh tên Ngôn Cẩn. Anh đến đón em về nhà."
#Ngọt #HiệnĐại #HE #BL #15PhútĐọcXong