Tôi mang hình tượng lạnh lùng nhưng lại mắc hội chứng đói da, cứ bị ai chạm vào là chân bủn rủn, mặt đỏ bừng. Sau khi lần thứ N gi/ật tay bạn cùng phòng ra, cậu ấy chẳng thèm để ý tới tôi nữa. Tôi hoảng lo/ạn. [Làm sao bây giờ! Thực ra tôi muốn được hôn hít, ôm ấp, bế bổng cơ mà.] Bạn cùng phòng mắt sáng rực, đưa cái đầu lông mày rậm rạp lại gần: 'Cứng đầu cứng cổ thế không ngoan đâu nhé.'