Mẹ tôi lén đọc nhật ký của tôi. Trong đó chi chít những dòng viết về tình cảm tôi dành cho một người. —— Là một chàng trai. Bà ấy bắt đầu cho rằng tôi có bệ/nh, sợ căn bệ/nh này ảnh hưởng việc học, nên đã đưa tôi vào trung tâm cải tạo đồng tính. Rồi sau khi tôi ra, bà còn đ/á/nh đ/ập tôi túi bụi ngay cổng trường. Lúc đó, người bạn nam cùng lớp định bước lên can ngăn, lại nghe mẹ tôi quát: "Trình Tịnh mày còn dám thích nó nữa không? Đến trường không lo học hành, chỉ biết quyến rũ đàn ông hả?" "Mày có biết vì mày mà tao bị cả họ hàng chê cười không?" Bà ấy không hề quan tâm đến tương lai tôi, chỉ nghĩ đến thể diện của mình. Thế nên sau này, tôi nghe lời mẹ, không tiếp xúc với bất kỳ bạn nam nào, ngày ngày chăm chỉ học tập. Cuối cùng, khi đỗ thủ khoa đại học. Trong bữa tiệc mừng nhập học, lúc mẹ tôi đang nhận lời khen ngợi và chúc mừng từ khắp họ hàng... Tôi lén c/ắt vào động mạch...