Sau khi lỡ tay gửi một bài đăng nhảm cho sếp, tôi bỗng xuyên vào tiểu thuyết. Nhân vật nam chính lại mang khuôn mặt giống hệt ông chủ của tôi, ngày ngày đ/è tôi trước cửa kính phòng ngủ mà b/ắt n/ạt. Điều quan trọng là, em trai nam chính cũng nảy sinh tình cảm khác thường với tôi. Cậu em áp sát tai tôi thì thào giọng khàn khàn: "Em và anh trai có chung cảm giác, nên em không tài nào ngủ được." Vẻ mặt lạnh lùng bỗng ửng hồng: "Chị được ở bên anh ấy, sao không thể ở bên em?" Tôi bất lực đưa tay lên trán: "Nhưng tôi là đàn ông mà! Gây rối một người đã đủ lắm rồi!"