Tôi theo sau Trần Trí ba năm trời. Giúp hắn c/ứu công ty sắp phá sản của gia tộc, dọn dẹp mọi đống hỗn độn hắn gây ra. Một CEO đàng hoàng để hắn sai khiến tùy ý, nhưng chưa từng đòi hỏi gì thêm. Trong buổi tụ tập với lũ bạn bè c/ờ b/ạc rư/ợu chè, Trần Trí nhắc đến tôi bằng giọng đầy kh/inh miệt: "Cảm giác có CEO làm chó cho mình thật đã quá thể." Nhưng Trần Trí không biết rằng, người tôi yêu chưa từng là hắn. Mà nhiệm vụ của tôi sắp hoàn thành, tôi cũng sắp rời đi rồi.