Để c/ứu bà nội, tôi quỳ gối c/ầu x/in Thẩm Tận Châu. Ban ngày làm trợ thủ cho hắn, đêm xuống lại trở thành người tình của hắn. Xung quanh hắn lúc nào cũng có nhiều người đẹp vây quanh, nhưng kẻ ở lại duy nhất chỉ có tôi. Tôi từng nghĩ mình là kẻ đặc biệt. Cho đến khi tận tai nghe thấy lời chế giễu của hắn: "Tao với nó chỉ là trò đùa thôi mà." Tôi bỏ đi không ngoái lại. Nghe nói thiếu gia nhà họ Thẩm lật tung đất trời tìm một tiểu trợ thủ. Về sau, hắn bị tôi đ/è dưới thân, tôi thì thào: "Tao là thứ đi/ên lo/ạn, đừng trêu gan tao nữa."