Tôi mắc một căn b/ệnh kỳ lạ. Chỉ cần nhìn thấy bạn cùng phòng Lâm Uất Phỉ là b/ệnh tái phát. Tôi mắc chứng b/ệnh quái đản khiến tôi tiết sữa mỗi khi thấy Lâm Uất Phỉ. Sau khi lén lút chuyển khỏi ký túc xá, tình trạng đã khá hơn. Ngay khi tôi tưởng mình sắp khỏi b/ệnh, Lâm Uất Phỉ - người vừa về nước sớm hơn dự kiến - chặn tôi lại trong góc tường. Hắn cúi đầu chui vào lòng tôi. "Chữa cái gì chữa, tôi thích thế lắm."