Tôi và Lục Uyên cùng tốt nghiệp khoa Toán trường Đại học M. Cô ấy là hoa khôi không ai tranh cãi, còn tôi là kẻ đi/ên công nghệ hiếm có. Trong trận tuyết trắng trời, cô ấy thổ lộ với tôi: "Viên Trình, anh làm công nghệ thuần túy lắm." Nhưng tôi không thể cho cô ấy cả một kiếp người. Bởi vì Viên Trình đã ch*t rồi. Tôi siết ch/ặt tờ giấy chứng tử trong tay. Con dấu đỏ đóng trên đó tựa vệt m/áu đông cứng. Nhưng điều Lục Uyên cần, vốn dĩ đâu phải là kiếp này kiếp sau.