Mẹ nuôi tôi suốt mười tám năm như nuôi kén, ngày nào cũng giám sát việc học của tôi, chính x/á/c đến từng giây. Bà lấy cả tiền c/ứu mạng của bố để cho tôi học thêm, chỉ đợi tôi thi xong đại học là ăn mừng công thành. Trong buổi thi môn cuối, tôi ngồi bên mép tầng tám, nhất quyết không chịu vào phòng. Mẹ tôi gào lên với giọng rá/ch bươm: "Con đã so đáp án các môn khác rồi mà! Chỉ cần con xuống đây, chỉ cần con vào thi! Nhất định con sẽ đỗ thủ khoa! Bao năm cố gắng, chỉ còn hai tiếng cuối này thôi - Nói đi, con muốn cái gì?!". Tôi nhìn bà, nở nụ cười: "Con muốn... phát đi/ên!"