Bên Lục Hoài Uyên được năm năm, tôi định cầu hôn anh nhân dịp kỷ niệm. Nhưng hôm ấy, tôi đợi đến tận đêm khuya mới thấy anh về trong cơn say mềm. Anh ôm chầm lấy tôi, gọi tên Kỷ Duy Châu, vừa khóc vừa hỏi liệu tôi có thể thích anh dù chỉ một chút. Kỷ Duy Châu, là anh trai tôi. Hôm nay anh ấy đính hôn, vị hôn thê của anh rất xinh đẹp. Lục Hoài Uyên đã từ bỏ tôi hai lần, một lần là đám đính hôn của anh trai tôi, một lần là đám cưới của anh ấy, nên tôi không cần anh nữa. Vừa nói yêu tôi, vừa giấu trong lòng hình bóng anh trai tôi, Lục Hoài Uyên, anh nghĩ sao mà dám cho rằng tôi sẽ đứng yên chờ đợi anh?