Tôi thầm thương tr/ộm nhớ người bạn cùng phòng thẳng tính suốt nửa học kỳ. Ngày nào tôi cũng viện cớ chui vào giường anh ấy, nấu cơm cho anh, chăm sóc vết thương giúp anh. Anh nhíu mày: "Cậu làm gì vậy? Đừng có làm mấy trò kỳ cục." Cuối cùng tôi quyết định buông xuôi. Sau một tháng lạnh nhạt, anh ấy không chịu nổi nữa. Giữa đêm khuya khoắt, anh lê bước đến tìm tôi với thân hình đầy thương tích: "Hôm nay... không chăm sóc vết thương cho anh à?"