Tôi và kẻ th/ù không đội trời chung cùng xuyên vào chung một cuốn tiểu thuyết đam mỹ. Hắn trở thành người vợ nam bị mọi người chán gh/ét trong cuộc hôn nhân sắp đặt với nam chính, còn tôi thì hóa thân thành vai nam phụ - bản sao thay thế cho bạch nguyệt quang được nam nhị bao nuôi. Nam chính và nam nhị đối đầu nhau, tôi và kẻ th/ù cũng ngày ngày đấu đ/á. Cho đến hai năm sau, nhân vật chính được vạn nhân mê mới quay về một cách đầy thế lực. Kẻ th/ù không còn khoe khoang tấm thẻ ngân hàng nam chính quẳng cho hắn nữa: "Chạy không? Cùng nhau? Tớ đi trước?" Tôi: "Tối nay, tám giờ, đài phun nước, tớ đi sau." Kẻ th/ù cảm động: "Con trai ngoan lắm!" Chưa kịp ch/ửi hắn, sau lưng tôi đột nhiên áp lên một vòng tay ấm áp. Tôi r/un r/ẩy ngoái đầu nhìn - nam phụ tình thâm trong nguyên tác đang nắm gáy tôi cười lạnh lùng: "Đi đâu thế? Cho tôi đi cùng chứ?"