Khi tỉnh dậy, tôi mới biết mình là nhân vật phụ thậm chí không có tên trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình có hai nam chính đầy nước mắt — đ/ộc giả thường gọi tôi một cách tùy tiện là anh thợ sửa ống nước. Và lúc này, tôi đang bám ch/ặt như con đỉa trên cánh cửa phòng tắm của nhân vật thụ chính. Nhân vật thụ chính đang tắm, còn tay tôi từ từ vặn núm mở cửa. “Ôi không ổn rồi, ống nước bị rò rỉ.” “Tôi vào đây nhé~”