Tôi hít sâu một hơi rồi bước lên bậc thềm, chậm rãi đi vào tháp trấn yêu.

Diện tích trong tháp không lớn, chỉ treo mấy tấm tượng phật trên tường.

Ngoài ra dưới đất còn đặt trơ trọi một cái bàn gỗ cũ kĩ, trước bàn còn có hai cái đệm cói.

Tên Cửu U giả này đang ngồi ngay ngắn trên đệm.

Bố cục này giống hệt với thiền phòng của Cửu U thật.

Thấy tôi lại gần, Cửu U giả từ từ ngẩng đầu lên.

Rõ ràng khuôn mặt giống nhau nhưng lại khiến người ta cảm thấy người này trông đẹp trai hơn, thậm chỉ còn có một vẻ đẹp mê hoặc lòng người.

Tôi bị ánh mắt của hắn nhìn vào, nhịp tim đ/ập không khỏi tăng nhanh, ngay cả lòng bàn tay cũng bắt đầu đổ mồ hôi.

“Nữ thí chủ có phải muốn cầu nhân duyên?”

Ba chữ ‘nữ thí chủ’ bị hắn gọi nghe mà nhu mì uyển chuyển, nghe giống như tiếng thì thầm bên tai của tình nhân.

Tôi nghe mà sởn hết gai ốc, toàn thân run lên, dùng hết sức hồng hoang mới kiềm chế được bản thân kích động muốn đ/á/nh người.

C/ứu mạng, giọng khí thiệt là gh/ê t/ởm!!!

Muốn đ/á/nh người quá!!!

“Mời thí chủ đưa tay phải ra.”

Tôi nghe lời đưa tay phải a, Cửu U giả lập tức cầm lấy ngón tay của tôi.

Tay hắn lạnh lẽo có chút trắng trẻo, lạnh đến mức tôi run cầm cập.

Không ngờ tôi run cầm cập lại bị hắn hiểu lầm.

“Hửm~”

Cửu U giả cười khẽ một tiếng, sau khi vẽ mấy đường vào lòng bàn tay tôi thì đột nhiên chuyển hướng đan mười ngón tay vào tay tôi.

Ngón tay cái của hắn còn nhẹ nhàng vuốt ve lên mu bàn tay tôi.

“Nữ thí chủ, muốn cầu nhân duyên gì?”

Tôi không nhịn nổi nữa liền nhảy lên rút tay ra, vung nắm đ/ấm đ/á/nh về phía hắn.

“Cầu cha nhà mày, đ/á/nh ch*t mày nè tên bi/ến th/ái ch*t ti/ệt!”

Cửu U giả nghiêng người qua, động tác nhanh đến kh/iếp s/ợ.

Hắn kinh ngạc nhìn tôi, sau đó con ngươi sáng lên:

“Chà, là một nữ đạo sĩ à!”

“Ta thích nhất là kiểu người tập võ như các cô, gân cốt khỏe, không giống con gái bình thường không chịu nỗi giày vò.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếm địa sơn hà

Chương 8
Năm đó ta mười chín tuổi, tự tay kết liễu anh trai ruột. Con dao chưa mài đủ sắc, phải chém tận hai nhát hắn mới tắt thở. Đến lượt cha ruột thì thuận tay hơn nhiều, một đao xuyên qua cổ họng, máu tươi phun đầy tường. Giữa đống thi thể, Nguyên Thiếu Khoảnh tìm đến. Hắn ngồi xổm xuống, tỉ mỉ lau từng mẩu thịt vụn trên tay ta: "A Trần, đi theo ta. Sau này giành được thiên hạ, ta chia cho nàng một nửa." Từ đó, ta trở thành thanh đao sắc bén nhất trong tay hắn. Hắn nói Giang Nam không yên ổn, ta liền chém giết suốt ba ngàn dặm. Hắn nói Tây Bắc có mầm họa, ta liền chặt đầu người chất thành núi. Khắp thiên hạ này, không thể tìm ra thanh đao thứ hai nghe lời hơn ta. Đêm trước ngày đăng cơ, hắn cho lui hết tả hữu, giả nhân giả nghĩa nói: "A Trần, triều đình hung hiểm. Nàng cứ làm một Quý Phi, tôn vinh khoác lên mình, há chẳng phải thanh tịnh sao?" Ta cười, gật đầu. Rồi xoay người, một đao đâm thủng yết hầu hắn. "Giang sơn này vốn đã có một nửa của ta. Ngươi không nỡ cho, vậy thì lấy luôn cái mạng này của ngươi mà bù vào." Máu tươi bắn lên áo bào, ta lười lau đi. Cứ thế mặc, bước ra gặp bá quan.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
0
Mặt phù dung Chương 6
Sâu Nơi Người Sống Chương 35: Hỷ
Tràn đầy Chương 7